Tóm tắt truyện Điều Kiện Của Ma Vương

0

Bảy năm trước- cô chưa bao giờ quên thời gian đấy,Anh là mình thừa kế chỉ một một da tài lớn lao, hết sức tự tin cũng như ngạo mạn. Tổ ấm quý ông máu lạnh và độc tài đấy hình như ví như satan- ma vương của các loài quỷ. Cô âm thầm quay lại vị trí đấy một lần nữa.

Trình làng truyện Điều kiện của ma vương

Tác giả: trọng tâm Lam
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Điều kiện của ma vương

Trong hồ hết bé sóng blue dưới khung trời trong lành tại Khẩn Đinh, Trong khi bom tấn khóc than của không ít giọt nước xô bờ sau đó lại đề xuất nôn nả ra đi.

Tô Vũ Đồng chỉnh cửa sổ nhìn ra ngoài xe hạ xuống, gió hải dương mặn nồng ngay mau chóng cuồng nhiệt căng tràn chiếc xe nhỏ của cô ấy. Tiếng ồn của đám đông bơi lặn cộng tiếng trộn bê tông làm gián đoạn mẫu suy xét của cô. Khẩn Đinh sẽ chính là nơi thanh bình, thư thái!

Tô Vũ Đồng dừng xe, cả 2 tay chũm Chắn chắn tay lái, một greed color bùng cháy rực rỡ in vào đáy mắt trong veo đang chú ý chăm chú của cô ý, đại dương thật đẹp. Một lúc sau, cô tắt máy, ra khỏi xe đi bộ ra đại dương.

Giày cao gót của cô Cách bên trên đường thi công phần đông tiếng vang bự. Mỗi âm lượng vang lên trên chỗ đất quen thuộc này như nhảy mở góc cửa quá khứ đầy kỷ niệm trong cô. Phần nhiều kí ước cộng tiếng bước chân lặng lẽ âm thầm trở về từ sâu thẳm trái tim cô.

Tô Vũ Đồng đứng ở rìa mặt đường nhìn buổi giao lưu của con người bên bờ biển xa xa. Cô ăn diện như một cành hoa. Quần áo nhẹ nhàng ủ ấp vào cũng như làm cho nổi lên các con đường cong tinh tế vị trí cô. Gió biển ấm cúng nhẹ nhàng luồn vào mái tóc mượt nhưng mà gợn sóng của cô.

Ngay cả lúc này, gần cuối thời điểm tháng sáu dẫu vậy chỉ ở bãi biển của Khẩn Đinh mới thấy hết sự sôi hễ. Ngày hè sôi hễ và êm ấm sử dụng rộng rãi vui đùa làm cho suy xét của Tô Vũ Đồng bay trở lại về mùa hè cách đó khoảng bảy năm.

Mùa hè năm đó, Tô Vũ Đồng- một bạn teen tích cực vừa Cách sang tuổi18. Ẩn dưới số đông mảnh mây trắng rườm rũ bên trên khung trời blue kia bố mẹ cô ở trên thiên đường bao gồm biết liệu có ngày hôm nay một lần nữa hay không?

Tô Vũ Đồng sẽ đột ngột giảm mái tóc nhiều năm cô nuôi bảy năm để rứa quên quá khứ, cơ mà sẽ không thể nào quên được quá khứ thương trọng tâm. Nỗ lực, tại sao sau đấy cô lại quay về đây?

dưới ánh mặt trời tháng sáu của phía nam Đài Loan, ánh nhìn trong sáng của Tô Vũ Đồng bị ngăn cản bởi cặp kính râm và mái tóc lâu năm buông xõa cất cánh bay trong gió.

“Tiểu thư, cô bắt buộc nơi ở trọ không?”- Một giọng nam vang lên sau lưng.

Tô Vũ Đồng quay lại vị trí hồ hết âm lượng vừa phát ra, là các giọng nói của 1 chúng ta quý ông trung niên, domain authority ngăm ngăm, đậm gia đình, trên đầu đội một chiếc mũ rơm.

“Tôi chưa yêu cầu.”- Tô Vũ Đồng gợi ý một bí quyết cao nhã cũng như khéo léo di chuyển khỏi sự lèo kéo của hai thành viên đàn ông.

“Cô sống ở chỗ này hay đến đây nghỉ?”- gia đình quý ông trung niên nhẹ nhàng theo sau.

“Đi nghỉ!”- Hai từ này không ngại ngần tuôn ta từ miệng cô. Trong lòng, cô chưa chấm dứt thông báo bản thân người nhà rằng cô chỉ cần đến đây du lịch.

“Cô sẽ vui vẻ và bận bịu ở đây trong thời điểm cuối tháng bảy, đầu tháng tám!”- bạn chàng trung niên đon đả cho biết thêm.

Tô Vũ Đồng gật đầu, mỉm cười mang ông ta: “Cảm ơn ông, chúng tôi phải đi đây, tạm biệt!”.Cô mau chóng đi về bên xe.

Khi cô sẵn sàng chuẩn bị để thông qua đường thì bên trước của một ô cửa có mặt cái xe nhưng cô cảm thấy khôn cùng quen cùng. Không! Dĩ nhiên tại trung khu trí của cô khiến cô cảm nhận chiếc xe đó giống chút ít. Ko phải nhưng cần yếu bao gồm ai sử dụng một chiếc xe phần đa bảy năm. Hãy quên chúng đi! Quên nó đi, hầu như giọng nói như đông đảo tiếng trống chưa xong vang vọng trong tai cô.

Vào trong xe, Tô Vũ Hồng bố trí gương chiếu phía sau để thấy người nhà trong gương tự tin cứng cáp. Cô duy nhất đôi mắt sáng, sâu, bình ổn trẻ hơn cả tuổi mười tám đôi mươi. Đôi mắt cô vẫn giữ được vẻ thơ trẻ trong bảy năm qua. Cô sẽ chính thức quyết định đã quán triệt phép khổ sở tra tấn bản thân tổ ấm nữa.

Tô Vũ Đồng buồn bã mở máy xe, nhanh chóng bật dậy khỏi con phố nhộn nhịp bên bãi biển này. Tiềm thức chuyển cô lái xe về nhà dì chú cô. Mùa hè bảy năm trước, cô sẽ ở tại nơi đây.

căn hộ cũ chóng vánh xuất hiện trước tầm mắt cô. Cô nhận thấy một mảng thảm cỏ, bên trước biệt thự hai tầng gạch đỏ cũ kĩ đã ra mắt vài vết nứt. Dốc to phía sau đông đảo tán lá cây màu xanh da trời cơ mà hoa mọc che lấp cả bờ rào là khoảng trống cô ái mộ.

bầu trời xanh, mây trắng, hoa và hương thơm đang để mang lại Tô Vũ đồng cảm cảm nhận niềm say mê cũng đúng sự cục mãn của toàn thể mùa hè. Mặc dầu cô đã đi khỏi đây bảy năm, nhưng lại mong mơ vẫn còn kéo dài nán lại ở đây mang cây trồng, cỏ cây!

Bảy năm đã trải hư hại sân nhà và các cửa sổ, cỏ lẩn thẩn mọc cao ngang tầm nhà bạn Tô Vũ Đồng do đã chậm không đủ quan tâm, dọn dẹp. Chú cô làm việc ở căn vườn quốc da Khẩn Đinh cùng dì cô là cô giáo nghỉ hưu vẫn dọn về hưởng đời sống hòa bình quây quần của tất cả có con trai ở Đài Trung .

>> bài viết liên quan danh sách Truyện ngôn tình ngược

Tô Vũ Đồng yên lặng nghĩ, mắt lặng lẽ theo dõi tất cả số đông thứ cho tới lúc mặt tai phát ra một giọng nói tiến bộ mang cô lại thực tại.

“Tiểu thư, cháu đến sắm ai à?”- Một ông lão tất cả đôi tóc mai vẫn điểm Bạc Tình, dịu dàng hỏi cô.

“Cháu không ạ!”- Tô Vũ Hồng nghĩ biện pháp giả thích để ông hiểu tình cảnh hiện nay của cô ý.

“Chú cũng như dì của cháu đã từng sống bước này mà lại đã chuyển về bên nam, cháu tới đây để tất cả cơ hội quan sát lại ngôi nhà này.”- Tô Vũ Đồng giải thích.

Ông lão trên mặt nở nụ cười đồng cảm mang cô: “Cháu là thành viên gia đình bước đầu tiên tới đây sau một quãng thời gian dài!”.

“Vâng”- Tô Vũ Đồng gật đầu đồng ý, mắt cô chuyển vận bên trên một quãng đồng cỏ vô tận. “Ông tất cả biết những các bạn sống trong trang trại ở làng Mục Trường này đã từng đi đâu không?”- Sau bao gồm cả, phần đa câu hỏi cần thiết giúp cô tìm hiểu về anh ta.

“Có!”- Ông lão đồng ý quả quyết. “Nhưng nửa thời gian trong năm bọn họ sống ở nông trại Hằng Xuân khu vực trồng cây ăn quả và rau”.

Ông lão hoài nghi hỏi Tô Vũ Đồng: “Cô là bạn của họ?”

Tô Vũ Đồng bị câu hỏi của ông lão khơi dậy gần như vết thương sâu kín trong con tim. “Diệp Ánh Thần- con gái nhà bọn họ bằng tuổi cháu”- Cô chỉ dẫn bao phủ lửng.

“Một bạn gái dễ thương và hoạt bát!”- Ông lão cười thật tâm. “Cô cần mang đến nông trại Hằng Xuân để tậu cô ấy”.

Tô Vũ Đồng trong lòng hơi khó khăn chịu đựng chấp nhận nhẹ nhàng để cảm ơn ông.

Cô nóng vội quay trở lại xe dùng hết công sức nỗ lực chặt bánh cầm lái nhưng mà ngay cả cô cũng sẽ bị đau. Cô vu vơ lái xe mang đến một liên quan coffe. Đây chính là trong năm địa điểm ưa chuộng của cô ấy vào mùa hè. Ảnh hưởng bán sản phẩm ăn uống rất hấp dẫn cơ mà giờ đây dạ dày của cô ấy vẫn rỗng, cô công bố quyết định nạp năng lượng bữa cơm trưa ở giai đoạn này.

Bảy năm trước, cô cộng Ánh Thần cũng như Kính Hoài – nhà bạn trai cô thường nạp năng lượng ở đây. Cô chẳng thể nào quên anh của Ánh Thần vị anh đó duy nhất khuôn bên trẻ mỏ và nụ cười cợt trông siêu đáng yêu.

“Tiểu thư, cô hy vọng ăn gì?”- Tô Vũ Đồng bị việc của người phục có tác dụng cách biệt dòng quan tâm đến. Cô call một bánh sandwich cá ngừ và nước hoa quả tươi. Trong không gian, ko kể mùi hương đa dạng và phong phú của các món ăn còn có hương bởi ngào ngạt của cà phê. Tiếng nhạc nhẹ nhàng của con piano từ từ chảy vào, lấp đầy căn phòng cũng như mong mỏi vỗ về trái tim của người không yên tâm.

Tô Vũ Đồng ngồi ở vị trí cũ sử dụng bữa. Nhìn ra ko kể cửa sổ nhìn ra ngoài, khung cảnh đã thế. Bầu trời vẫn trong xanh, cỏ đã xanh tươi cơ mà cô khẳng định cảm giác thật buốn chán. Thiên nhiên, cô cảm nhận miếng sandwich cô nhai không có gì ngon nữa mà lại thật Khủng khiếp! Trước kia có tư nhà bạn ngồi ở bàn này, hiện nay chỉ có một người nhà, như thế nào cô cũng cảm nhận không quen!

Sau đấy Tô Vũ Đồng tất tả lái xe ra đường. Dọc theo đường cao tốc, cô tăng Cấp Tốc tốc độ, những kỷ niệm của quá khứ lại liên tiếp tràn về, không ý thức được cô đã đi ra xa thị trấn Khẩn Đinh. Khi cô bắt gặp ra thì cô thấy xe sẽ ngừng ở bên trước của 1 trường tiểu học.

Tô Vũ Đồng nghe được hầu như tiếng cười cợt của con trẻ từ sau bức tường vọng lại, mặt cô trở nên u ám. Ngẫu nhiên trong đầu cô lóe lên một lưu ý đến khiến mắt cô sáng lên. Bé nhỏ nhắn có thể đã học lớp một! Ngay mau chóng cô đi thẳng vào khuôn viên trường.

khuôn viên trường căng tràn tiếng cười cợt của trẻ nhỏ. Tô Vũ Đồng tiến thẳng mang lại phòng học lớp một. Khai trương, phòng học trống chưa. Cô thất vọng khi thấy lớp học vắng tanh.

“Hey!”- Giọng của một gia đình bạn phụ nữ điện thoại tư vấn cô từ đằng sau.

Tô Vũ Đồng quay lại thì thấy một cô gái trung niên sẽ cười cợt có cô.

“Cô là bố mẹ tới đón bé à?” Bà hỏi cô một giải pháp lộng lẫy.

Tô Vũ Đồng chóng vánh trả lời: “Không, chúng tôi thăm trường một chút, chúng tôi về hiện nay.”

Điều đó làm gia đình bạn phụ nữ trung niên gật đầu đồng ý, cười và tự giới thiệu: chúng tôi bọn họ Lý, giáo viên lớp một, hiện nay là tiết hoạt động ngoại khóa. Bà nói mang Tô Vũ Đồng là cụm gia sư đã đi vào căn vườn thực vật.

hiện nay, cụm em được học cách chấp thuận nhiều cây riêng biệt cũng như mùi của chúng. Thầy giáo Lý chỉ vào trong giáo khu khu vườn thực vật, vị trí đang bao hàm tiếng lao xao tranh luận của bầy trẻ với cô giáo gợi ý.
>> tham khảo thêm thể loại Truyện cưới trước yêu sau

Leave A Reply

Your email address will not be published.