Tóm lược truyện Lấy Em làm điểm tâm

0

câu truyện muôn thuở tiểu bạch thỏ chạm mặt sắc lang. Nữ dở hơi, Đấng mày râu hắc, đem cô gái ăn uống sạch sẽ từ đầu cuối cùng.

Trình làng truyện Lấy em làm cho ăn nhẹ

Tác giả: Huyền Namida
Thể loại: Truyện sắc

Trích đoạn truyện Lấy em làm ăn nhẹ

Sau khi ly thư ký ra không tính ném một ánh mắt hung ác khi đi ngang qua cô thì cửa buồng được đóng lại.

“Cô. Lại đây.”

Âm điệu ra lệnh buộc bạn khác cần yếu chưa tuân.

Lô Vỹ Tinh ngờ nghệch Bước từng Bước nhỏ tuổi, tựa đại dương chuyên chở dích dắc.

“Nhanh một ít.”

các bạn nào ấy không kiên nhẫn nhíu lại đôi mày, Lô Vỹ Tinh giật thót vội chạy lại trước bên hắn.

Hắn nheo lại đôi đồng tử sắc sảo, chú ý vào kẻ đã đứng cúi đầu cũng như đứa trẻ gồm lỗi.

“Cô biết bên tôi là ai không?”

Lô Vỹ Tinh lén lút mím môi quan sát hắn.

“Ni…Ninh tổng?”

Ninh Kiến Thần gật gật đầu đồng ý tỏ ý tán thưởng. Bàn tay cao lớn vỗ nhẹ lên ghé sofa ý bảo cô ngồi.

bên Lô Vỹ Tinh nhất thời ửng hồng, đây là Ninh tía, làm sao dường như ngồi phổ biến với đại Boss vì thế.

Cô thốt nhiên kinh hãi chưa khỏi tự công ty lui ra ẩn dưới một Bước.

“Cô mong rộp vấn?”

Ninh Kiến Thần chưa cấp tốc không chậm chạp nhìn cô tựa dã thú rình mồi cơ mà nói.

câu hỏi Khủng đây. Phỏng vấn a. Kèm theo rồi.

Liền như sự phản xạ không điều kiện, cô cúi đầu ngồi xuống.

dẫu vậy cô chần chừ, cô đo đắn rõ, ánh mắt mình chàng ở bên cạnh cũng như một nhỏ sói, một bé sói đang đói khát rất lâu, đôi mắt hắn Đen láy thâm trầm, có dục vọng nồng đậm, có thể dao nhỏ dại mong mỏi hung ác hăng lóc từng mảng da thịt cô, tựa đại dương mong phanh phui, ăn uống thịt cô đến xương cốt cũng chưa chừa lại.

tự dưng mặt eo cô ra mắt một bàn tay, bổ xung lực đẩy thành viên cô nghiêng sang một bên.

Cô sợ hãi kêu lên một tiếng, lại bửa vào một lồng ngực dạn dĩ, mẫu váy rộng cổ tuột ra, nhất thời lộ một mảnh trắng muốt, đồng tử bạn chàng kia cáu gao co rút lại, hơi hơi nheo mắt, từ trên chú ý vào phần cổ áo cô.

bộ ngực tuyết trắng mềm mại lộ ra hơn phân nửa, khuôn ngực nhấp nhô, khiến đoá hoa nhỏ trên đấy cũng di động, cũng như hai quả dâu tây hồng bên trên bánh bao, dụ dỗ hắn gặm lên.

>> tìm hiểu thêm Truyện h

cảm hứng biệt lập hô hấp nặng bề từ phía sau, bàn tay phệ nóng phỏng đã bỏ lên eo có lẽ bàn ủi, Lô Vỹ Tinh vội vàng đứng thẳng mọi người, chỉnh lại phần cổ áo chủ yếu mình: “Á, chúng tôi…tôi xin lỗi.”

“Không yêu cầu. Tôi cố ý đấy.”

các giọng nói Ninh Kiến Thần trầm khàn và nhỏ dại, sở hữu chút ái muội và dục vọng, hắn cũng chưa buông tay, đốt ngón tay thô ráp bí quyết y phục thật mỏng vuốt ve cô eo, một mảnh ấm cháy.

Lô Vỹ Tinh cắn chặt môi, khẽ nhích mọi người, tuy nhiên bàn tay mọi người kia sẽ bám chặt như keo, cáu gao ghì chặt trên thân thể cô.

“Đừng, đừng vì vậy.”

Cô doạng tay cố kỉnh đẩy hắn ra, nội trọng tâm vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, nhưng lại chưa dám bự tiếng hét lên.

“Anh làm cho gì cầm cố, chỗ này là công ty, là phòng làm việc của tổng giám đốc, có camera, sẽ bị mọi người khác chú ý thấy… A!”

Lô Vỹ Tinh kinh hãi thở gấp, đôi bàn tay tải từ eo lên bên trên, gấp gáp cụ lấy một mặt đẫy đà, thô lỗ xoa nắn.

“Ý cô là nếu như không để thành viên gia đình khác thấy thì được?”

Nam nhân dồn cơ thể mảnh khảnh của cô ý vào góc sofa, chuyển mắt nhìn xuống liền chú ý thấyđôi ngực chính bản thân bị gia đình đại trượng phu ẩn dưới nhào nặn thành đủ hồ hết hình trạng, một vật thô kề tiếp giáp eo cô, khiến cô hít thở dồn dập.

“Không, đừng!”

Cô tất tả vặn vẹo cơ thể, không tưởng tượng cảnh tượng tiếp theo. Muốn chạy thoát khỏi đây.

Tay các bạn con trai kia cường tráng bạo dạn, giam cụ cánh tay đã giãy giụa của cô ở phía sau, khiến mang lại thai ngực căng tròn càng ưỡn cao, càng thuận tiện mang lại bàn tay hắn giày xéo, hô hấp hắn càng dồn dập, nặng nề mút cắm cổ cô, vật căng thô phệ rửa vào hông cô, không xong xuôi ma sát, cho dù giải pháp lớp ăn mặc quần áo, Lô Vỹ Tinh cũng riêng biệt cảm giác vật nam tính lớn tưởng kia đang nóng cháy, đặc biệt là cô càng giãy dụa, vật kia lại càng lớn hơn.

“Em thật thơm ngọt, thật khiến chúng tôi mong mỏi nếm thử.”

Nam nhân vừa nói những lời hạ lưu, tay vừa lần vào trong váy cô, xem nhẹ mang lại sự vũng vẫy yếu ớt của cô ý, cưỡng hãn in ẩn tay lên chỗ tư mật nhất của cô nàng, ba lơn đoá hoamẫn cảm.

“A!”

Thân thành viên Lô Vỹ Tinh mạnh run lên, cảm giác bụng không ngừng teo rút, một luồng khí ấm dâng trào, một nhiều loại xúc cảm kỳ quái mà lại xa lạ khiến cô bựa hổ và giận dữ lưỡng lự như thế nào.

“Đừng, đừng mà” Cô thét chói tai khóc ra, “Van cầu anh, đừng.”

“Đừng ngừng sao?”

Ninh Kiến Thần cũng dần khó khăn thở dốc, hai ngón tay thô lỗ chen vào hoa huyệt cô, sờ soạng phần thịt mềm phía bên trong

“Tiểu yêu tinh, kẹp tôi chặt gắng, a, thật mong muốn giết bị tiêu diệt em.”

“Đừng! Van cầu anh.”

“Yên vai trung phong đi. Buồng tôi không có camera. Chưa ai nhìn thấy đâu.”

Ngón tay hắn chọc ra vào trong khung hình cô, bám đầy hoa bệnh dịch trắng mịn

“Xem kìa, minh bạch đang ao ước, lại trống mái làm cho cách điệu trinh tiết liệt phụ nữ.”

Hắn rút ngón tay ra, xoa xoa chất lỏng bám ở đầu ngón tay nhớt nhát, hô hấp chưa ổn liếm nhẹ vành tai cô, tay còn lại kéo cao chân váy, thanh âm trầm thấp khàn khàn.

“Tiểu yêu tinh, em biệt lập đã cầu xin tôi đâm chết em.”

Lô Vỹ Tinh hoảng sợ giãy dụa, dẫu vậy bị bạn phái mạnh kia ghì chặt quan yếu cử động.

Tay kia chạm vào thắt lưng, hành động thoát quần siêu lưu loát, một giây sau cô liền cảm giác được vật nam tính béo phệ thô lâu năm ép gần kề trên mông, ấm cứng cũng như một mẫu gậy sắt.

“Em phá hỏng món ăn nhẹ dù chán ngắt của mình. Nhưng mà em vẫn đề nghị bồi hoàn.”

Ninh Kiến Thần thở gấp, âm thanh từ trong kẽ răng cố gắng phát ra

“Tiểu bạch thỏ, em quả là trời sinh quyến rũ bầy ông!”
Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

>> tìm hiểu thêm phân mục Truyện ngôn tình tổng tài

Leave A Reply

Your email address will not be published.