Đánh giá truyện Nghe Nói hàng ngày đều Phát Kẹo

0

vì chưng một tập phim hai nam chính, Thích Trường An và Từ Lạc Dương biến thành đối tác doanh nghiệp, bên nhau trải nghiệm cuộc sống thuê căn hộ một thị trấn bé dại. Trải qua công việc sớm chiều ở thông thường, Thích Trường An khám phá Từ Lạc Dương chính là người thân lạc quan, toá mở và thú vị, dần dần anh bị cậu cuốn hút

Trình làng truyện nghe nói hằng ngày đa số phát kẹo

Tác giả: Tô Cảnh Nhàn
Thể loại: Truyện đam mỹ, lộng lẫy, giới giải trí thư dãn

Trích đoạn truyện nghe nói hàng ngày rất nhiều phát kẹo

Từ Lạc Dương cần đến một tư nuốm kỳ quặc xịt nước hoa vào khuỷu chân, điện thoại cầm tay nhảy loa quanh đó, bỏ trên bàn trà ở trước bên.

“Đã ăn uống cơm tối chưa?”

Vừa biết đến hai chữ “cơm tối”, Từ Lạc Dương chẳng thèm xịt nước hoa nữa, cơ mà ngồi xổm cạnh bên bàn trà, chú ý chằm chằm ảnh trên nền điện thoại, cậu cần đến 100% kĩ năng diễn xuất của bản thân mình nói: “Ẳn rồi ăn uống rồi, xuống dưới lầu download thức ăn đó.”

“Ẳn gì?”

Liếc chú ý thịt đầu heo ngâm dầu ớt và chơi tệ thái hạt lựu xào cay trong hộp thực phẩm vẫn chưa được quăng quật nằm ở trên bàn, Từ Lạc Dương vô cùng trôi chảy liệt kê tên món thức ăn mang đến làm chủ của mình: “Cải rổ xào, súp lơ luộc, quả cà chua trộn mặt đường, với cả nửa bát cơm trắng.”

“Chà, tự giác quá nhỉ.” Giọng Trịnh Đông nghe hết sức ưng ý, tuy nhiên đang đưa đề tài: “Chụp một tấm gửi qua đây coi?”

“….”

Từ Lạc Dương tỏ vẻ, cho dù chiếc câu hỏi này vượt quá mức đều đều rồi, cơ mà kể cả vẫn phía trong dự liệu. Cậu cần dùng tốc độ tay một cách nhanh nhất lôi album Truyện đam mỹ sủng sẽ sớm sẵn sàng trước ở trong bức hình ra, chuyển qua đến cai quản.

Qua cửa ngõ một cách hoàn mỹ!

“Đừng gồm kiêu căng, buộc phải luôn giữ lại loại tinh thần buồn bã mộc mạc này đó.” Trịnh Đông nhắc nhở thêm mấy câu nữa, rồi mới đổi đề tài: “Ở đấy sẽ quen chưa?”

“Quen lắm rồi, chỗ đoàn phim chọn cực kỳ sạch đang, dán giấy dán tường mới, lúc em mới cho còn ngửi thấy mùi thuốc cạnh bên trùng nữa. Tuy nhiên nhiều muỗi, cực kì cụm luôn.” Vừa nói, cậu vừa xịt nước hoa lên bắp chân mấy lần, địa điểm bị muỗi cắn mau chóng chưa ngứa nữa, thật là hiệu quả! Từ Lạc Dương liếc quan sát nhãn hiệu trên thân lọ, định đi mua bổ sung mấy lọ nữa.

“Muỗi hay gì thì cứ nhịn một ít rồi cũng trở thành qua thôi, thiếu cái gì thì liệt con gà ra đến anh. Đầy đủ tháng chín, tháng mười anh vẫn để trống cho cậu, cứ an tâm mà ở đó, nghe theo sự điều chỉnh của đạo diễn Trương nhé.”

“Anh Trịnh uy vũ!” Từ Lạc Dương cười, buông lỏng người thân dựa trên lưng ghế sô pha: “Nhưng mà lại trực tiếp vứt trống hai tháng, còn từ khước mấy hợp đồng, anh chưa bị C.ty mắng ấy chứ?”

“Nghĩ ngợi lung tung đồ vật gi rứa.” Giọng Trịnh Đông không hề che giấu sự ghét bỏ: “Từ trước đến giờ kỳ vọng của anh ấy dành mang đến cậu cũng chẳng cao, chuyên chổ chính giữa quay phim mang lại tốt là được rồi, chưa bắt buộc phải cân nhắc các chiếc khác đâu, thân yêu cũng mách nhỏ phiền thôi.”

“Vâng vâng vâng.” Nụ cười cợt cùng bề mặt càng bổ xung rộng, chân dài của Từ Lạc Dương vểnh lên, ném luôn lọ nước hoa trong tay: “Vậy ——” chủ ý nhiều năm giọng hồi chậm, sau cùng cậu đã không thông báo hỏi.

Trịnh Đông chưa chú ý đến các bộ phận chi tiết này, nghe cậu gợi ý, rồi lại nói tiếp: “Lúc trước bên phía Thích Trường An tác động với anh nói sáng ngày mai sẽ mang lại. Chuẩn bị nhiều cậu buộc phải sống bên nhau hai tháng để trải nghiệm cuộc đời, tới lúc tiến vào đoàn phim lại còn diễn phổ biến cùng nhau, chuyên chạm chán, chắc chắn yêu cầu biết điều đó…”

bình đựng nước hoa thảy lên không trung, trong chốc lát cậu thất thần chưa chụp lại được, “cạch” một tiếng rơi trên sàn nhà. Phần sau Trịnh Đông nói bổ sung gì đấy, Từ Lạc Dương cũng quên mất lắm, loanh quanh trong đầu đầy đủ là bố chữ “Thích Trường An”, cực kì phiền.

“… Đừng nạp năng lượng cay đừng ăn uống thịt, nếu cũng như to lên sở hữu nổi mụn, tới lúc cậu về, chuyên gia trang điểm gồm cáu giận lên băm vằm cậu, cũng đừng trách anh không chìa tay ra hỗ trợ nhé.”

cúp điện thoại, Từ Lạc Dương bị Trịnh Đông nói cho mức trong lòng hơi lung lay, cậu cố ý chạy tới phòng ngự sinh soi gương, cảm nhận yên tâm rồi mới trở về xịt nước hoa tiếp. Cậu đoán kiên cố muỗi của phòng này lâu rồi không được hút máu, bất chợt không thù không ân oán, bữa qua nguyên một buổi tối liền để lại một chuỗi nốt muỗi gặm bên trên bắp chân bạn, ngứa mang lại mức cậu mong muốn cắn lại luôn.

vì mất nhấn mạnh, bắt buộc nước hoa xịt hơi nhiều, rơi hết bên trên sàn nhà.

Sáng mai Thích Trường An mang đến rồi.

Từ Lạc Dương tình cờ hơi hoảng loạn.

Vừa hồi hộp một cái là hoảng sợ cho tận nửa đêm luôn. Từ Lạc Dương nằm bên trên giường đơn lăn qua lộn lại không ngủ được, đếm chiên cũng đếm đến một ngàn bố, còn kéo chân thêm hai mươi lần, hít đất tám mươi dòng, đổ một thân các giọt mồ hôi, bất ngờ càng ngày càng tỉnh táo bị cắn.

Mệt tâm quá!

Tới nhà tắm tắm rửa, Từ Lạc Dương ráng một cái T-shirt màu trắng và quần đùi black color đi ra, cậu ngồi trên sô pha chậm rãi lau tóc, rồi mở thêm một tập phim nữa.

Haiz, đêm hết sức nhiều năm, dù sao cũng phải sắm chút chuyện để có tác dụng chứ!

chờ nhạc dạo vang lên, cậu mới bắt gặp hóa ra các bạn lại mở 《Bão tuyết》—— bộ phim truyện ban đầu của Thích Trường An. Mặc dù đã xem gần như lần rồi, cơ mà đang mở trúng thì chính là duyên phận, Từ Lạc Dương công bố quyết định xem luôn.

>> Đọc thêm list Truyện đam mỹ h sm hay

bộ phim truyện thật sự khôn xiết hay, Từ Lạc Dương càng xem càng hăng say, mang lại nỗi tiếng khóa cửa ngõ vang lên cũng không nghe thấy. Đến đoạn cá biệt nhất, tiểu lưu manh A Hồi do Thích Trường An thủ vai đứng ngược sáng quay đầu lại, quan sát về ống kính nói ra câu thoại bom tấn —— “Đường khôn cùng về tối, mong đi cùng chúng tôi không? Tôi chính là ánh sáng bên trời.”

Bị ánh nhìn của “A Hồi” miểu tiếp giáp, Từ Lạc Dương ỷ vào Việc không bao gồm ai, một người trong gia đình nhịn không đủ mà lại bật lên ghế sô pha, còn phất phất khăn lau tóc trong tay, lưu ý toàn bộ tình yêu, đầy hứng thú cơ mà hét: “Đi đi đi, đi theo anh luôn, con đường tối quá tui có thể núm đèn pin!”

(Miểu sát: nghĩa là giết mọi người trong chớp mắt. Thuật ngữ này vốn khởi đầu từ game online, chính là cách thức đánh nhau cực kì lợi hại, bài trừ đối thủ trong một thời gian hết sức ngắn.)

cực kỳ không đúng lúc, cậu cảm nhận chỉ một cơn gió lạnh thổi qua đây.

Mắt vẫn nhìn châm bẩm vào nền game máy tính, Từ Lạc Dương theo bản năng chà rửa cánh tay nhẵn bóng của mình, trong miệng lẩm bẩm: “Chưa hết hè cơ mà sao đã có được gió lạnh rồi nhỉ, đã nói chính là mùa hè nóng cũng như lửa mà…”Mấy giây sau, cậu mới theo phiên bản năng nhìn về phía cửa ngõ.

cửa ngõ vẫn mở, còn có một thành viên đang đứng ở cửa ngõ.

Phản ứng bước đầu của Từ Lạc Dương là, ơ kìa tên trộm nào buổi sáng cũng như vầy đã đi được làm việc rồi?

tuy thế hóng tới lúc cậu thích ứng có ánh sáng, sau khi nhìn rõ tổ ấm đứng ở cửa, mắt bất chợt trợn tròn, cậu mau chóng nghiêng đầu chú ý ảnh nền máy tính, rồi lại chú ý về gia đình đứng ở cửa ngõ ——
Chúc quý độc giả đọc truyện vui vẻ!

Leave A Reply

Your email address will not be published.