Đánh Giá truyện Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

0

Mẩu truyện này chỉ nói tới tình yêu, cặp đôi 1 – 1, không hề có thê thiếp tranh thủ tình cảm, chút cung đấu, chút trạch đấu! Mặt khác phải chú ý từ mấu chốt “Đơn phương yêu mến” nhé!

Trình làng truyện Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Tác giả: Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức​
Thể loại: Truyện sắc

Trích đoạn truyện Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Mùa đông phương bắc, khô hanh, thật khô hanh, bầu trời trong vắt, mây trắng nhởn nhơ bẩn, nhưng thật là rất lạnh, trong cả dưới chân cũng trở nên lạnh đông cứng.

Chu Tử cầm cây chổi lớn làm từ cành trúc quét tước rào giậu quanh sân. Nàng ngẩng đầu nhìn bầu trời, dùng sức giẫm giẫm đôi chân tê rần vì đông lạnh —— bên trên chân còn mang đôi giầy bằng vải bông dày do mẫu thân may —— lại dùng lực chà xát hai tay, tay cũng đã muốn sưng lên vì ướp đông, thoạt nhìn đều đỏ cả lên.

từ bây giờ thật sự lạnh muốn chết!

Chu Tử đã quên cảm hứng khi mùa đông có máy sưởi là như thế nào, trong trí nhớ chỉ cảm thấy không lạnh.

đấy là một triều đại mà nàng biết rõ trong lịch sử dân tộc chưa từng đề cập tới —— Kim Triều, kinh đô là Kim kinh, nơi Chu Tử ở gọi là Độc huyện, là 1 trong thị trấn nhỏ dại xa xôi ở phía bắc.

Nàng đi vào trái đất này đã ba bốn năm, sớm đã thành thói quen.

cho đến bây giờ, nàng mới biết kiếp trước của bản thân hạnh phúc đến cỡ nào —— con gái 1 trong gia đình trung lưu, đc cha mẹ yêu thương trong lòng bàn tay mà nuôi lớn …

Aizzz, chuyện cũ đừng nên nhắc lại, tồn tại rồi hãy nói sau!

Muội muội Chu Bích phơi chấm dứt ăn mặc quần áo, từ ở trong phòng đi ra: “Tỷ, chưa quét sân xong sao? Quét kết thúc thì hai ta cùng thêu hoa đi!”

Chu Tử dùng sức quét thật nhanh: “Chờ một chút, kết thúc ngay đây!”

“Vậy muội vào trước sửa sang lại khung thêu and màu chỉ.”

“Được!”

Nhà chúng ta Chu nghèo, không có ruộng đất, chỉ trông cậy vào thân phụ ra bên ngoài kiếm tiền, phải nuôi sống người nhà, còn phải hiếu thuận với ông bà nội, cơ bản là không đủ. Cho nên, Chu Tử cùng Chu Bích đều phải cùng mẫu thân thêu thùa một chút, phụ giúp giá cả trong nhà.

>>> Đọc thêm Truyện tranh ngôn tình có thịt

Quét sân ngừng, Chu Tử rửa sạch tay, rồi mới vào nhà chính.

Chu đại tẩu and Chu Bích đã bày mâm kim chỉ cùng khung thêu ra, nhìn thấy Chu Tử đi vào, vẫy tay nói: “Tử nhi, mau tới đây!”

Chu Tử kéo cái ghế gỗ bé dại, ngồi xuống bên chân mẫu thân. Nàng thêu thật sự rất tráng lệ và trang nghiêm.

Kiếp trước Chu Tử là 1 cô nương thánh thiện, rụt rè, cũng không học mấy thứ thủ đoạn gian trá. Cũng tự mình hiểu lấy, biết chỉ số mưu trí của bản thân mình không thấp, nhưng quả thật quá hiền khô, cho nên mặc dù là học tập hay công tác, đều vô cùng trang nghiêm. Lúc Chu Tử tới trường thành tích xuất sắc, bản thân cũng không tệ, tình cảm với thầy cô và anh em cũng không tệ; sau thời điểm đi làm, Chu Tử rất rõ rằng cho mặc dù là hoàn cảnh gì cũng phải thích ứng, phải là người chuyên cần chăm chỉ trong các việc, cho nên luôn luôn tráng lệ phân tích nghiệp vụ, không dừng lại ở đó lại chăm chỉ, ở cơ quan cũng coi như là hero nòng cốt trong các việc. Bình bầu thời điểm cuối năm, Chu Tử đc bầu là nổi bật tiên tiến, được một khoản tiền thưởng, thực sung sướng, mời đồng nghiệp ra phía bên ngoài uống rượu. Sau thời điểm tan tiệc, Chu Tử mơ mơ hồ hồ ra cửa, vừa đi vài bước đã biết thành xe đụng phải. Sau thời điểm tỉnh lại liền phát hiện mình biến thành một nhỏ nhắn gái.

Nhặt kim thêu lên, Chu Tử thở dài: không biết ba mẹ có phát hiện sổ tiết kiệm chi phí bank mình đã giấu ở dưới giường, vòng cổ khắc đá chưa? Chưa chắc chắn cơ quan có trợ cấp cho ba mẹ tiền phúng điếu hay không? Không biết bảo hiểm nhân thọ mà mình mua ba mẹ có biết hay là không…

“Tử nhi! Bích nhi!” Một giọng nói rất chi là trầm ấm từ bên phía ngoài truyền vào.

“Là bà nội!” Chu Bích cười nhìn mẫu thân.

“Mở cửa cho bà nội đi.” Chu đại tẩu nói với Chu Tử.

Chu Tử cười làm nũng: “Mẹ, bên ngoài rất lạnh! Lại nói, cửa nhà ta không khóa, đẩy liền xuất hiện, sao còn cần phải đi mở cửa!”

“Con đó!” Chu đại tẩu vươn đầu ngón tay cốc một cái lên đầu Chu Tử.

Mẹ con đang cười đùa, bà nội của Chu Tử đã vào tới. Ba mẹ con Chu Tử nhanh chóng đứng dậy nghênh đón.

Tuy rằng bà nội Chu Tử còn chưa đến năm mươi tuổi, nhưng vì đã làm bà nội, nên người trong thôn giáp mặt liền gọi bà một tiếng “Chu lão thái”, sau sườn lưng thì gọi bà là “bà già Chu” hoặc gọi theo biệt hiệu “Chu đại pháo”. Dáng người bà xinh tươi, bên trên người chỉnh trang sạch sẽ lưu loát, cho dù cho là thủ thỉ với con dâu hay cháu gái, đều mang vẻ mặt tươi cười: “Ngồi xuống đi, ngồi xuống cả đi!”

Nhìn con dâu lớn, biểu tình trên mặt là rất chi là quan tâm: “Mang thai chắc cũng khá được năm tháng rồi phải không? Dự trù mùa xuân sang năm là sinh phải không? Cách đây không lâu ăn uống thế nào? Ẳn nhiều thức ăn một chút…”

vô cùng hiểu rõ mẹ chồng mình, Chu đại tẩu vâng dạ nghe theo, cơ bản không đề cập tới trong vại gạo đáng thương nhà của mình chỉ còn có 1 chút lúa mạch.

Chu lão thái nhìn hai cái cháu gái Chu Tử Chu Bích, biểu tình trên bề mặt là thánh thiện dễ gần: “Quần áo rất đầy đủ, giầy mang trên chân cũng tương đối tốt, thấy những con như vậy, bà nội ta cũng yên tâm!”

Chu Tử Chu Bích đồng loạt cười ngoan ngoãn.

Chu lão thái không đến để nói chuyện hàn huyên.

Ba mẹ con Chu Tử không nói gì, đều cười tủm tỉm nhìn Chu lão thái. Các cô gái đều rất rõ, Chu lão thái là loại người không tồn tại lợi không dậy sớm không tồn tại việc không đến thăm, không phải chỉ đến để ân cần hỏi han.

Nhưng mà, Chu lão thái nói nửa ngày, ở đầu cuối chẳng qua chỉ giao việc: “Tử nhi Bích nhi, buổi tối đến nhà bà, nhà bên ngoại của bà ở trong thành đưa điểm tâm ngon qua cho bà, cũng đã chừa lại hai phần cho các con!”

sau khi Chu lão thái rời khỏi, Chu đại tẩu & Chu Tử đều phải sở hữu chút nghi ngờ, chỉ có Bích nhi phấn kích nói: “Bà nội nói có điểm tâm ngon! Tỷ, muội cũng sắp quên điểm tâm là thứ gì rồi!”

Chu Tử nhìn Chu đại tẩu, Chu đại tẩu nhìn Chu Tử, đều cảm thấy lần này Chu lão thái tới rất gượng gạo, chỉ sợ không dễ chơi như vậy.

Buổi tối, Chu Đại Lang làm ngừng đồ dùng trong nhà cho ông chủ Chương lão Tam đã trở về.

Lúc người một nhà ngồi vây quanh cùng uống canh rau dại, ăn bánh cao lương (còn gọi là lúa miến), Chu Đại Lang y như làm ảo thuật lấy trong tay áo ra một chiếc bánh bao trắng (màn thầu, bánh bao không nhân), chia làm hai nửa, cho mỗi đàn bà một nửa.
Chúc Cả nhà đọc truyện ‘Nam An Thái Phi Truyền Kỳ’ vui vẻ!

Leave A Reply

Your email address will not be published.