Review truyện Yêu sinh hoạt Hamo

0

Yêu ngơi nghỉ Hamo nói về câu chuyện tình cảm của Ông chủ tiệm bánh tử tế ôn nhu trung khuyển công & bán nước hoa nữ hoàng đanh đá dụ thụ, vui mừng thư sướng văn

share truyện đam mỹ yêu làm việc Hamo

Tác giả: Cận nhan sắc Ivy
Thể loại: đam mỹ hoàn

Trích đoạn truyện yêu sinh hoạt Hamo

Vu Nhược Tường ngồi làm việc bên trên sô pha lắng nghe Hạ Trăn kiểu như 1 nữ hoàng hạ xuống điều lệ làm việc chung 1 nhị 3 – “Thứ tam, ko có thể chấp nhận được đưa bạn nữ về nhà qua đêm.” Anh thầm thở phào nhẹ nhõm, bạn dạng thân anh cũng chẳng mang bạn gái, là 1 người thân lẻ tẻ, nhưng mà ngày ấy từng có đôi bạn trai nhưng mà cũng phần đông mang chia tay đặt ngừng cho xong câu hỏi.

hai lần yêu đương trước đều có cảnh huống cực kỳ tương tự nhau. Tình nhân trách cứ anh mong với trang bị gì thì không tồn tại vật dụng ấy, chỉ có 1 Cửa hàng be bé, một ngày dài tạo cho bánh ngọt đồ vật ngọt ko thủng thẳng rước đc 1 ngày, lại còn là người quá thật lòng quành năm ko nhắc ra nổi 1 lời dễ nghe.

Anh quả thực có thể xem như là 1 bậc thầy thực hành bánh ngọt: bánh ngọt, đồ vật ngọt, thiết bị nào anh cũng biết giúp. Trong khi cho đến giờ anh cũng không tồn tại kế hoạch tốt chí mập gì, thầm nghĩ có ngôn tình được một Cơ sở, thực hành chuyện nhưng mà mình thích rồi cứ thế đi hết một đời nhưng mà bạn thích. Anh là một người siêu thông thường, chui vào trong đại dương các bạn rồi đang không kiếm nhìn thấy đâu. Nếu muốn kể đến điểm cộng độc nhất của anh thì đại khái chính là thành tâm dịu dàng êm ả.

nhưng phân tích anh, Hạ Trăn lại không giống nhau hơn nhiều lắm, chỉ là 1 gương mặt xinh đẹp thanh thản kia là sẽ đủ đặt hấp dẫn vô khối góc nhìn. Cậu ta xác xắn là 1 trong những mình học hỏi nước hoa, còn khiến cho nhân viên bán sản phẩm sống quầy nước hoa xịn trong 1 tòa nhà thương nghiệp lớn của thành phố. Ngày trước tiên vào nghỉ ngơi trong ngôi nhà thuê thông thường, Vu Nhược Tường đã được mở rộng kiến thức về căn nhà chất đống nước hoa ấy.

“Vu Nhược Tường, tôi chết đói rồi đây!”

Hạ Trăn vừa rời giường, đầu tóc hãy còn lung tung đã đập cửa buồng Vu Nhược Tường rầm rầm. Cái tên đáng chết kia lẽ nào vẫn còn đó chưa dậy sao? Vậy ông đây ăn dòng gì? Lát nữa còn cần đi làm việc nữa đó. Nghĩ đến đây thì cậu càng diện tích lớn không kiên nhẫn nhưng mà đạp lên cửa phòng nhị loại.

“Vu Nhược Tường!!”

lúc Vu Nhược Tường xách nhì túi lớn đi vào thì vừa vặn nhìn thấy dáng dấp nóng tính này của Hạ Trăn.

“Tôi đi shop một xíu -”

“À, bữa sáng ăn chiếc gì?”

“Tôi làm bếp cháo hoa có giết mổ bò and trứng, sắp đc ăn rồi đó.”

Cháo, hoa, giết thịt, bò, trứng – Trong đầu Hạ Trăn lập lại đã từng chữ này một lượt. Nhà bạn này được lắm, nghe cũng ko tệ đâu, hình dáng lại lầm bầm một câu:

Nhảy hố đam mỹ h tại đây

“Nhanh lên một xíu, tôi đi tiến công răng trước.”

chờ tới lúc cậu ta đi ra thì trên bàn ở trong nhà ăn sẽ để hai bát cháo mới múc ra, còn thêm cả đậu phộng & tương để ăn kèm nữa.

Hạ Trăn nheo mắt mau lẹ ngồi xuống trước bàn ăn, cúi đầu nhìn món cháo giá lạnh mê nhà bạn kia, múc một thìa lên đưa vào trong miệng –

“Nóng, nóng!”

nhắm mắt nhắm mũi nuốt hết một miếng cháo xuống, thực quản, đầu lưỡi và khoang mồm phần lớn ước ao bốc khói.

“Cậu ăn chậm rãi một chút!”

Vu Nhược Tường chóng vánh đưa khăn tay qua cho cậu ta.

Ừng ực ừng ực, một bát cháo đã thấy đáy, vẫn còn chưa hài lòng mà liếm liếm môi – Ẳn ngon!

“Này, múc phổ biến bát nữa.”

Vu Nhược Tường sở hữu chút giật thột, ‘ừm’ 1 tiếng, nhận đem bát của Hạ Trăn rồi đi vào nhà bếp múc một bát cháo nữa ra cho cậu. Có nhẽ là Vu Nhược Tường chẳng biết, món ăn dễ dãi như món cháo đó lại nhưng món ngon trần giới đối với Hạ Trăn – chí ít là so với mì gói & mấy lát bánh mỳ đã ăn bấy lâu nay kia.

đánh tinh khiết hai bát ngay tức thì, Hạ Trăn rút giấy ăn ra lau miệng, đáy lòng chứa chan viên mãn vỗ vỗ bụng, gương mặt tươi cười tinh quái đặt lộ ra hai loại răng nanh.

xoay người nhà chui về buồng thay xống áo rồi đi ra, lại đi vào trong ngôi nhà tắm. Vu Nhược Tường biết rõ, đó là thời đoạn sẵn sàng rút cục trước khi cậu ta ra khỏi nhà – chải chuốt lại kiểu tóc and xức phổ quát nước hoa.

Coi thêm truyện đam mỹ sủng h

Từ sau khoản thời gian Vu Nhược Tường vào đây sinh hoạt thì 1/2 số nước hoa của Hạ Trăn trong ngôi nhà được chất vào trong ngăn tủ ở nhà vệ sinh, 1/2 còn lại chỉ hoàn toàn có thể để trong chính buồng của cậu ta. Ngày nào cậu ta cần đến chiếc nào cũng ko một mực, tất cả là phụ thuộc tâm sự, thông thường vào khi sáng sớm rất có thể nghe nhìn thấy tiếng cậu ta ầm ĩ nóng nảy:

“Vu Nhược Tường! Bình XXX của tớ nơi nào rồi!?”

“Cái gì?”

Vu Nhược Tường mù tịt về nước hoa, tổng thể chưa bao giờ cậu ta sẽ kể tới chiếc làm sao.

“Mẹ nó, né ra kiêng ra.”

Hạ Trăn đi từ trong WC ra, đẩy Vu Nhược Tường đứng chắn giữa đường rồi đi thẳng vào buồng chúng ta liên tục kiếm tìm.

“Chính là dòng chai vuông màu vỏ quýt này này, anh vẫn chưa đã từng nhìn thấy nó bao giờ sao?”

Vu Nhược Tường bất đắc dĩ giơ hai tay lên, thầm nghĩ, sao tôi biết đc cậu để nơi đâu chứ…

Biết mấy vật dụng chai chai lọ lọ kia là bảo bối của Hạ Trăn, mỗi lần quét dọn buồng anh cũng khác nhau cẩn thận… dần dần anh cũng có thể nắm rõ mấy đồ vật kia, biết rõ nhãn hàng and mùi hương mà Hạ Trăn giỏi cần đến nhất đề nghị đặt chúng tại phần dễ quan sát thấy. Huống chi Hạ Trăn luôn luôn nóng nảy sơ sẩy, tổng số đa số do Vu Nhược Tường để mắt tới dùm.

“Light Blue của mình đâu?”

“Ô trước tiên hàng thiết bị hai bên trái!”

cực kì không xa lạ.

“Đi đây.”

“Ừm, đi đường để ý.”

thu vén bát đũa của bữa sáng một tý, thay quần áo, giờ cũng bắt buộc đến tiệm rồi.

Tính phổ quát cả anh thì tiệm cũng chỉ với nhì tổ ấm. Một cô bé viên chức tên Tiểu Ưu luôn chan chứa đon đả sở hữu việc thực hiện bằng bánh, tốt nghiệp cao trung xong xuôi cũng ko lên đại học mà tới trường dạy thổi nấu học khiến bánh ngọt. Kỹ năng tay nghề cũng ko tệ lắm, rất có thể làm được không ít vấn đề trong tiệm cho Vu Nhược Tường.

vì Thương hiệu nằm sinh hoạt con đường ko tệ, giao thông dễ dãi lại mang trường học và khu dân cư vây quanh, Việc làm bằng ăn đều có thể coi là giỏi.

Đọc thêm Truyện ngôn tình ngược

Chín giờ sáng hàng ngày Tiểu Ưu gần như đến mở Cơ sở đúng giờ. Buổi sáng thường xuyên tương đối là nhàn, tới giữa giờ chiều thì người dùng trong tiệm sẽ bắt đầu đông dần lên.

“Ông chủ, anh gạnh nước hoa à?”

gương mặt đầy vẻ ranh con của Tiểu Ưu nghiêng qua đây ngửi ngửi.

“A! Là D&G? Gu của anh cũng không tệ đâu.”

“Hửm?”

Vu Nhược Tường nâng tay tổ ấm lên ngửi ngửi, Ngoài ra là có chút mùi, là mùi của cậu nhãi nhép kia…

“Phải, phải…”

Vu Nhược Tường cười gượng hai tiếng, thực sự lo sợ.

“Nhãn hiệu này dù cho là hương của nam giỏi nữ cũng số đông thật dễ chịu, là loại kinh khủng đấy.”

Tiểu Ưu đi về hướng nhà phòng bếp ngơi nghỉ đằng sau, lấy chất liệu mới ra, thấp giọng cười thần bí.

“… là một trong những thương hiệu kinh điển nhưng mà gay mến tuyệt nhất đó ~ ông chủ anh gần mở đầu săn bắn rồi sao?”

… không hiểu biết nhiều vì sao trong đầu Vu Nhược Tường ngay tức thì xuất hiện khuôn mặt cười tới yêu nghiệt của Hạ Trăn.

Tiểu Ưu trước nay luôn thủ thỉ thẳng như ruột ngựa, cá tính riêng cũng tùy tùy tiện một thể, với thỉnh thoảng thậm chí còn không tồn tại kiểu dáng mà 1 cô nàng đề xuất mang. Nhớ lại mấy tháng trước lúc tổ ấm new chia ly sở hữu người dùng trai cũ, Tiểu Ưu còn uống rượu cả đêm với gia đình ở Hamo. Lúc ấy cô vỗ vai Vu Nhược Tường, la hét:

“Cũ không đi thì mới sẽ không tới, nào, uống!”

Ai, nhoáng cái cũng đang qua mấy tháng rồi. Thôi, kí vãng thì cứ đặt nó là kí vãng đi, nghĩ phổ thông cũng có hại.

có thể là bởi cuộc sống new cũng không tệ, nghĩ đến Việc thực hiện bằng ăn trong tiệm bây giờ luôn luôn khá tuyệt, trước giờ cũng là thành viên gia đình nhờ vào nơi này rồi tích cóp chút tiền đổi sang đc nơi ngơi nghỉ new, Vu Nhược Tường mỉm cười an tâm, cứ an an ổn ổn nhưng mà nghỉ ngơi qua ngày thôi.
Chúc độc giả đọc truyện Yêu ngơi nghỉ Hamo vui vẻ!

Leave A Reply

Your email address will not be published.