Đánh Giá truyện ‘Chim Trong Lồng’

0

tóm lược truyện ngôn tình ‘Chị trong lồng’

Tác giả: Miang
Thể loại: truyện ngôn tình sủng, cổ điển

Trích đoạn truyện:

mặc dù chạng vạng tối, mặt trời sẽ lặn nhưng mà thời tiết đang nực nội như ban ngày.

Bầu trời bất minh nặng nại, có lẽ trời gần nổi cơn giông. Trong Nhuế Tự cung có một biển nước, vài chiếc lá sen vẫn héo tàn trôi nổi phía trên mặt đại dương cùng mấy con sâu bọ lểu đểu bay ngang qua.

mới rồi cơ thể của Chu Thái hậu ko được khỏe cho lắm, cả ngày các trong trạng thái trầm tư. Chỉ đến lúc ở cùng đông đảo đứa cháu của mình thì bà new có chút ý thức. Vì thế mấy vị công chúa hay hứa nhau đến Nhuế Tự cung để để mắt tổ loại Chu Thái hậu, hi vọng thành viên gia đình chóng vánh hết bệnh.

Tuy nói là chú tâm nhưng chỉ có vị công chúa bự tuổi độc nhất, Hà Dương công chúa Khương Linh Châu luôn luôn túc trực bên gối Thái hậu. Còn đông đảo tỷ muội khác chỉ hoàn toàn có thể sống ở ngoài.

bây giờ, cả ở ngoài and bên trong phần nhiều cực kỳ tĩnh lặng. Bụng dạ mấy vị công chúa đang trĩu nặng, ánh nhìn rước nét thấp thỏm.

dĩ nhiên, vẻ thấp thỏm bên trên gương mặt các chị em 3 bốn phần là do cơ thể Chu Thái hậu, sáu bảy phần còn lại là bởi vì 1 chuyện khác biệt.

Nhiếp chính vương của nước Ngụy – Tiêu Tuấn Trì đến nước Tề cầu hôn công chúa tôn thất.

giờ đây, tuy rằng mấy vị công chúa chỉ với số đông thiếu nữ mới cứng cáp mà họ mọi biết rằng trong thời đại kháng chiến này, khó lòng đoán trước đc sau này của non sông, sóng gió có thể ập tới bất kì bao giờ.

Nước Ngụy nghỉ ngơi phía Bắc, nước Tề nghỉ ngơi phía Nam. Tổ ấm Ngụy và mọi người Tề huấn luyện lính tráng của nước tổ ấm từ đời này sang đời khác. Từ 3 triều đại trước, hai nước Ngụy – Tề vẫn kiểu như nước có lửa. Sau mấy chục năm xích mích, mâu thuẫn không những không giảm đi ngoài ra tăng lên, chẳng không giống gì trai cò tiến công nhau.

Sáu năm ngoái, sau khoản thời gian tiên quân nước Ngụy chầu ông vải, Cạnh Lăng vương Tiêu Tuấn Trì nhiếp chính, chiến sự tức tốc nghiêng hẳn về bên nước Ngụy, ngơi nghỉ vài trấn nhỏ bé thuộc sinh sống biên cương Tề Ngụy sở hữu bao người muốn thiên cư đến phía Nam.

bởi vì khí thế thành viên gia đình Ngụy cực kì mạnh bạo, trong chốc lát xấp xỉ nước Tề phần lớn bị dọa sợ đến nỗi sợ bóng sợ gió, người nào cũng nhận ra bất an.

Ai nhưng mà ngờ rằng, Nhiếp chính vương của nước Ngụy là Tiêu Tuấn Trì lại sai thành viên gia đình mang thư vượt ngàn dặm rồi cộng sáu sứ thần chạy thẳng tới đô thành Hoa Đình của nước Tề, có nhu cầu cầu hôn công chúa tôn thất.

Mấy vị công chúa nước Tề đang sống phần lớn năm tháng thanh xuân rực rỡ độc nhất, là cành rubi lá ngọc nên đương nhiên chẳng ai chấp thuận xuất giá tới một đất nước xa lạ cả. Các chuyện cửa hàng đến việc phổ biến thân đại sự sẽ cho đều nàng công chúa bé vốn vô lo vô nghĩ cũng ko khỏi sốt ruột.

cách thức 1 tấm bình phong Phúc Lộc đỏ thắm mà nhiều lúc tổ ấm đã rất có thể nghe quan sát thấy tiếng Chu Thái hậu ho khan.

Khương Linh Châu đứng quanh đó Chu Thái hậu, cần dùng thìa múc một chút nước thuốc nóng, thổi nhẹ. Đến khi thuốc nguội bớt, nàng new mang tới bên môi Chu Thái hậu.

Vẻ mặt Chu Thái hậu uể oải, sắc mặt ảm đạm, nếp nhăn trên khóe mắt y giống như những vệt sóng nước. Chu Thái hậu nặng nề mở mắt, nhìn thấy trâm cài tóc bên trên đầu Khương Linh Châu, bà dần thả lỏng thân thể.

Khương Linh Châu búi tóc kiểu Hắc Nha kế, nhất mực bằng nhị cây xoa kim cương khảm hoa cúc đối xứng nhau, mọi cánh hoa cúc được làm đẹp trên trâm mỏng manh tựa cánh ve, khẽ rung động không kết thúc. Chu Thái hậu vừa chu đáo nhìn cây thoa kia vừa đưa bàn tay đầy nếp nhăn ra, sờ lên ngón tay của Khương Linh Châu, nói: “Hà Dương, con rất đẹp. Đúng là cây trâm kia chỉ xứng giúp nền cho con.”

Hà Dương là phong hào của Khương Linh Châu.

“Tổ loại, mọi người khen Hà Dương như vậy làm cho Hà Dương hổ ngươi lắm đấy.” Khương Linh Châu đặt bát thuốc xuống, cười nói.

Nàng rút một chiếc khăn từ trong tay áo, định thực hiện bằng Chu Thái hậu lau thuốc dính bên mồm nhưng nghe nhìn thấy ở ngoài bình phong phổ biến xì xầm buôn dưa lê, có lẽ là mấy vị tỷ muội vẫn mải nói chuyện bên trên trời bên dưới đất rồi.

Khương Linh Châu khá nhíu mày, sau thời điểm làm cho Chu Thái hậu lau mồm chấm dứt, nàng đi qua một bên phát âm tỳ nữ Kiêm Hà đến.

“Em ra hỏi mấy vị công chúa làm việc cửa khiến cho ta, Thái hậu nương nương còn đã thuộc trong đây, đầy đủ muội đó còn định nổi loạn ở ngoài đó tới bao giờ?” Khương Linh Châu nhắc.

Kiêm Hà lên tiếng đáp lại rồi ngay tắp lự đi ra.

không lâu sau, ở ngoài bình phong tĩnh lặng lại.

Ngay tiếp nối, Kiêm Hà cúi đầu, chậm quay về cạnh nệm Chu Thái hậu. Nhìn thì mang vẻ như Kiêm Hà chỉ yên ắng đứng hầu cạnh nệm, mà thật ra nàng ta vẫn liên tiếp ra hiệu bằng mắt cho Khương Linh Châu, ý kể có chuyện quan trọng buộc phải báo cho nàng.

mà Khương Linh Châu ko thủ thỉ mang Khương Hà ngay nhưng mà sẽ tĩnh tâm ngồi cạnh nệm, chăm sóc Chu Thái hậu.

Tối tới, Nhuế Tự cung đang lên đèn.

Chu Thái hậu mơ màng tỉnh ngộ, hốt hoảng nhìn Khương Linh Châu. Đột nhiên nói: “Hà Dương, bên ngoài đang xảy ra chuyện gì vậy?”

“Chỉ là mấy chuyện lặt vặt của nữ nhi thôi ạ.” Khương Linh Châu đáp.

“Nghe nói Tiêu gia lại đánh đến rồi à?” Đầu óc Chu Thái hậu ko tỉnh táo nhưng mà rỉ tai đã vô cùng thủng thẳng, thanh nhàn and cực kỳ rõ ràng: “Lão nhì trở về rồi sao?”

“Ai dám nhắc có tổ chiếc mọi điều vớ vẩn như thế? Đây toàn là đa số câu nói bậy cả.” Khương Linh Châu êm ả dịu dàng len tiếng: “Sớm đặc biệt là nhì tháng nữa chiến sự đã xong, nhị hoàng thúc cung cấp tin về, có nhẽ đầu ngày thu thúc đó đang trở về.”

“Ừ…” Chu Thái hậu khép mắt lại, lẩm bẩm nói: “Hà Dương, ai gia già rồi, con đừng lừa ai gia.”

“Sao Hà Dương dám lừa người nhà chứ?” Khương Linh Châu đáp.

Nàng vừa đề cập vừa mặc niệm trong lòng “Xin gia đình miễn thứ cho lần nói dối này của con.”

khi còn bé nhỏ, Khương Linh Châu đang đi lễ Phật cộng Chu Thái hậu, cũng từng gặp mặt quá nhiều sư thầy lớn. Nhà sư Cao Hàng Tuệ đã từng nhắc có nàng “Phải biến thành 1 nhân loại thật lòng, thật thà, không được gia công phần lớn chuyện trái lương tâm”, Khương Linh Châu sung sướng gật đầu đồng ý.

mà giờ đây, ngay ko kể Chu Thái hậu, Khương Linh Châu lại lừa lật người hết lần này tới lần không như, vẫn vi phạm tới lời thề trước Phật tổ của nàng.

mà chiến sự ngày một bao tay, nước Tề mất tám tòa thành trì ở U Yến, hai Hoàng thúc ra chiến trận thay hoàng thượng chưa biết lúc nào new trở về. Đa số chuyện này mà để một gia đình bạn yếu đuối, thêm bệnh, ý thức luôn luôn trong thần thái hoảng sợ biết đc thì đã chỉ khiến nhà bạn rộng rãi lo sợ thôi.

Khương Linh Châu sẽ ý chí thì ở ngoài bình phong lại vang lên quá nhiều âm thanh ồn ào.

trong tâm địa nàng phiền muộn, đích thân bước ra khỏi bình phong, phải chăng giọng quát lên: “Lần này là chuyện gì nữa đây?”

3 vị công chúa vẫn tranh chấp tức thời cúi đầu.

năm nay Khương Linh Châu mười bảy tuổi, còn tam vị công chúa này nhỏ hơn nàng rất nhiều. Đứng trước mặt trưởng tỷ, dù các nàng sở hữu oan ức ra sao thì đã đề nghị trang nghiêm cúi đầu.

hơn nữa, Khương Linh Châu là Đại công chúa nhưng toàn cục chúng ta trên dưới nước Tề phần lớn yêu dấu.

dưới đương kim thánh thượng sở hữu tổng thể tứ vị công chúa nhưng tuyệt nhất Khương Linh Châu nhận ra ân sủng, chẳng những đc ban cho đô thị Hà Dương, lĩnh tám ngàn đá quý hơn nữa đc phong tước hiệu “Hà Dương”. Sự yêu thương & kính trọng đó là vật nhưng mấy vị công chúa còn lại khó có thể mang tới được. Cho nên sống trước mặt Khương Linh Châu, các thiếu nữ chỉ đành đề nghị cúi đầu.

Khương Linh Châu quan sát thấy mấy muội muội đã im thin thít quay về, nàng nhìn ra bên ngoài Nhuế Tự cung, dung nhan trời tối đen từ lúc nào: “Thôi, những muội trở về ở đi, đừng để cho Thái hậu nương nương khiếp sợ.”

Đọc truyện đam mỹ h  

Mấy vị công chúa cáo từ Thái hậu qua tấm bình phong rồi lần lượt rời đi.

tới lúc mấy vị công chúa đi hết, cung điện trở lại mang vẻ lặng yên, Khương Linh Châu nháy mắt ra dấu, suýt thì khiến cho mí mắt bị co giật, giờ đây mới nhận thấy cơ hội để thủ thỉ sở hữu Kiêm Hà.

“Công chúa, cung nhân new vừa nghe mấy vị tiểu công chúa nói kháy Lăng vương của nước Ngụy đưa thư đến, nhu muốn cưới công chúa nước Tề. Vừa qua mấy vị công chúa lo bản thân bị chọn yêu cầu new đồn đáo bàn tán.”

Nước Ngụy xa xăm, bạn dân thì dữ dằn, xưa nay Tề – Ngụy lại như nước mang lửa. Nếu như vị công chúa được chọn kia cần đi hòa thân làm việc một tổ quốc lạ lẫm, đương nhiên tác dụng sẽ là chết già nơi đất vị khách quê người nhà.

vì 1 câu “Ai sẽ là người không may gả cho Tiêu Tuấn Trì” bắt buộc mấy vị công chúa new biện hộ nhau.

Khương Linh Châu đứng trước bình phong, hàng mi thanh thoát tương đối nhăn lại, khẽ hỏi: “Chưa biết thực hư như thế nào nhưng mà đã mất tĩnh tâm như vậy sao?”

Dù đề cập vậy nhưng mà nàng cũng có vài buồn rầu trong tim, Khương Linh Châu giới hạn một xíu rồi nhắc với Kiêm Hà: “Em đến chỗ Hoàng huynh hỏi 1 câu, đề cập là ta mong muốn biết chuyện này có buộc phải sự thật không? Bảo huynh đấy đừng lừa ta.”

Kiêm Hà vâng dạ rồi cúi đầu đi ra ngoài.

Khương Linh Châu quay về hầu hạ Thái hậu.

tinh thần Chu Thái hậu ko đc tuyệt cho lắm, nhan sắc trời vừa tối sa sầm là mơ màng buồn ngủ. Ko tới thời gian uống một ly trà, Thái hậu vẫn nhắm mắt ngủ say. Khương Linh Châu dặn dò mỹ nữ 1 lúc rồi new dẫn theo Bạch Lộ trở về tẩm cung của bạn.

Đọc thêm truyện sắc

Hoàng hôn nặng năn nỉ, ko trăng không sao. Tường đỏ ngói xanh bị bao bọc do màn đêm ảm đảm. Trong cung, ánh đèn mờ ảo như sương khói, phần đông ngọn đèn treo trên tường soi sáng đường đi y như một con rắn có dòng đuôi béo tốt. Chỉ tiếc nuối là đèn đuốc rộng lớn như thế nhưng sẽ không xua tan được sự âm u của màn đêm.

Qua gần nửa canh giờ sau, Kiêm Hà new trở về.

“Thái tử điện hạ nói thành viên không mong công chúa nghĩ ngợi quá nhiều đến chuyện này.” Từ trước tới giờ, Kiêm Hà sẽ luôn là người điềm tĩnh và an toàn và đáng tin cậy nhưng lúc này nàng ta cũng không khỏi lòi ra vẻ nghi ngờ: “Có điều hoàng thái tử điện hạ nhắc “Chuyện này không hệ trọng đến Hà Dương”, nô tì sợ rằng… đây là sự thật.”

Kiêm Hà còn che vài lời chưa nói, tỉ dụ như thái tử đề cập có Khương Linh Châu “Không đc nhập cuộc vào chuyện đất nước đại sự” tuyệt “Phải ra dáng 1 cô nương chứ”.

mọi lời tương tự, hoàng thái tử và bà xã đang kể mang Khương Linh Châu chả biết bao lần mà chẳng lúc nào nàng chịu nghe.

Khương Linh Châu nghe Kiêm Hà đề cập vậy thì yên lặng thật lâu.

1 lúc sau, nàng new lên tiếng: “Ta mệt rồi.”

Nàng đc Kiêm Hà and Bạch Lộ phục dịch rửa mặt, thay áo xống, rửa ráy, sau đó ủ ấp một bầu hàn ôn đủng đỉnh chìm vào giấc ngủ.

tới nửa đêm, cơn mưa to như trút nước đổ xuống, hạt mưa gõ lên ngói sản xuất số đông âm thanh tí bóc như diễn tấu. Nửa đêm, Khương Linh Châu thức giấc dậy, tưởng rằng đó là tiếng vó ngựa của người trong gia đình Ngụy trong đô thành Hoa Đình, nàng ngay tức thì với xiêu dạt lồng ngực đông cứng lại, không ngủ đc nữa. Lăn qua lộn lại cho đến lúc tinh mơ sáng ngày hôm sau nàng new chìm vào giấc ngủ 1 đợt nữa.

Nàng bị như thế mấy ngày liên tục.

Đọc tham khảo thể loại truyện Truyện đam mỹ sinh tử văn

bà xã nghe người nhà hầu nói đêm hôm Khương Linh Châu ngủ không yên giấc nên đã đích thân lấy hương liệu an thần tới. Hương liệu này tuy quý hiếm nhưng mà đã không gây cho lòng Khương Linh Châu bớt bất an & thấp thỏm.

Buổi sáng ngày thiết bị ba, Khương Linh Châu ngồi điểm trang, tự nhìn người nhà trong gương. Nàng vốn là 1 mĩ nhân phổ biến, với điều mấy ngày liên tục tinh thần không ổn định, luôn luôn trong tình hình lúng túng bất an đề xuất nhan sắc mặt tiều tụy đi rộng lớn.

bởi thế, nàng nhắc Bạch Lộ mang chút đại dương phấn (1) đậy đi sắc mặt tiều tụy. Sau khoản thời gian thực hiện hoàn thành, nàng rời khỏi tẩm cung, trực tiếp đi tới ba điện.

(1) hồ phấn: Bột phấn của người hồ

Mưa liên tiếp mấy ngày khiến cho cung điện tươi mát hơn quá nhiều. Nước mưa đọng bên trên phần đa cành cây cỏ càng khiến quang cảnh trở nên điềm tĩnh and xanh ngạt ngào. Chỉ nhớ tiếc là tuy cảnh sắc sau cơn mưa rất thoải mái nhưng Khương Linh Châu lại không có nhu cầu yêu cầu.

Đọc thêm truyện đam mỹ ngược

Nước Tề có quy củ lễ nghĩa của nước Tề, đàn bà không đc ra khỏi ba môn. Cung điện sinh sống phần bên trước ba môn là nơi đặt Đế vương nghị sự, là nơi quần thần dâng tấu cho vua, thê thiếp cũng không thể bước vào nơi đây. Trong cung, mình sở hữu lá gan bự như thế chỉ có 1, đó chính là Hà Dương công chúa Khương Linh Châu. Nàng được bệ hạ ban cho 1 đặc quyền, không những thể tùy ý ra vào ba môn nhưng mà còn tiếp thể bước vào Sùng Chính điện diện kiến hoàng thượng.

vệ binh thấy Hà Dương công chúa từ xa thì tức tốc kính cẩn cúi đầu.

Khương Linh Châu đứng trước Sùng Chính điện, vừa tốt gặp gỡ vị huynh trưởng cộng một mẹ xuất hiện, thái tử điện hạ Khương Yến Nhiên

“Hoàng huynh!” Khương Linh Châu nắm chặt tay áo, hỏi: “Mấy ngày trước muội sai Kiêm Hà đến để hỏi huynh… chuyện ấy với thật ko ạ?”

thái tử vừa nhìn thấy nàng đang nhíu mày, hỏi: “Hà Dương, huynh vẫn đề cập như vậy rồi mà muội đam mỹ đã không hiểu biết nhiều sao? Ngày thường không tồn tại chuyện gì trọng yếu thì đừng ra khỏi 3 môn. Nhìn muội hiện nay với như là công chúa 1 nước không?”

Khương Linh Châu quan sát thấy hắn nhìn trước ngó sau rồi lại đánh trống lảng sang chuyện khác, trong thâm tâm tức tốc chùng xuống, chuyện kia mang mười phần thì tám chín phần là sự thật rồi.

“Hà Dương, muội sắp tới tạo cho gì?” thái tử hỏi.

“Muội mong xin một chuyện.” Khương Linh Châu lờ đờ nói: “Nếu Tiêu Tuấn Trì thật sự tới để cầu hôn công chúa nước Tề, vậy thì muội chấp nhận đi hòa thân… mang Hà Dương để đổi mang một nước Tề thái bình, giàu mạnh. Đó là vinh dự của Hà Dương.”

~~~ Tác giả mang lời ao ước nói: đấy là lần trước tiên tôi viết truyện cổ điển 1 cách nhàn rỗi.

bài toán trước tiên đề nghị khiến cho đương nhiên là để biệt danh cho nam chính rồi…

Từ hôm nay trở đi, nam chính đang tên là Tiêu Đại Cẩu.
đọc full list truyện ngôn tình tại trang đọc truyện trực tuyến truyen24.com. Chúc Anh chị em phát âm truyện vui vẻ!

Leave A Reply

Your email address will not be published.