Đọc chương 2 truyện “Ngôi sao bảy cánh” – Mộc Qua Hoàng

0

Ngôi Sao Bảy Cánh -Chương 2: Chơi ghi-ta quá tệ

Tác giả Mộc Qua Hoàng

Phân mục : truyện đam mỹ

Lục Duyên lên lầu chưa được bao lâu thì cánh cửa bị gõ mạnh.

“Anh Duyên, anh có nhà không?”

“Anh à!”

“Anh ơi, lưu ý người ta đi mà!”

Hắn đang thay quần áo, tay đặt trên thắt lưng, khóa quần jean mới kéo được một nửa lại phải kéo lên: “Trương Tiểu Huy bạn bị gì vậy.”

người đàn ông định tiếp tục gõ cửa thì đã thấy cánh cửa mở ra, tay cũng chưa kịp thu lại.

gã đàn ông còn khá trẻ, giao động ở tuổi mười bảy mười tám, đằng ấy ta rước một đôi dép xỏ ngón rách nát. Mặc dầu đã tháo keo, cậu vẫn có thể đeo nó một cách thoải mái, đằng ấy gãi gãi đầu, đưa một thứ trông như miếng đậu phụ trong tay đưa qua: “Là thế này, hôm nay toà nhà đơn vị một cuộc họp. Đây là do bác gái Trương đem về từ bệnh viện, một chút tâm ý của bà ấy. Lúc họp anh không ở đó, ngày mai công ty tháo dỡ có thể sẽ lại đến chuyến nữa… Tôi đệt, quả đầu của anh!”

đằng ấy nói kết thúc thì bật ngón cái: “Ngầu”.

Trương Tiểu Huy nói không sai, tuy rằng quả đầu này quả thật hơi phi loài người, nhưng bất kỳ ai có cây chổi cao nghều trên đầu đều có thể xấu tới mức phạm quy. Nhưng mà Lục Duyên đâu phải người thông thường.

cậu vẫn còn nhớ khi mới chuyển tới tòa nhà này nhị năm trước, khi đó gần tới Tết trung thu, cậu chuẩn bị một vài hộp bánh trung thu gửi cho hàng xóm, từ tầng một đến tầng cao nhất, lúc gõ cửa nhà 602, lần đầu tiên nhìn thấy Lục Duyên thì thật sự hơi choáng váng: tóc dài, mày đinh, một hàng khuyên tai, một loại sắc nét cực kỳ quái gở và nổi loạn khác người.

Xem thêm: ngôn tình truyện

Sau đó, gã đàn ông tóc dài nheo mắt nhìn đằng ấy, trong miệng nhả ra một ngụm khói thuốc: “Mới tới?”

Khói làm cậu quên mất mình đang tới đây để làm gì.

hiện giờ mái tóc dài của người đàn ông đã đổi thành một cái chổi sặc sỡ.

Trương Tiểu Huy lại nói: “Anh Duyên, anh chơi Kwai (*) đấy à?”

(*) Kwai: Một app tương đương Tiktok.

Huyệt thái dương Lục Duyên đột nhảy lên.

Trương Tiểu Huy hiểu được mọi người đều không may mắn gì để trang trải cuộc sống, bởi vì thế liền cổ vũ: “Phong cách HKT rất nhiều người biết đến gần đây. Anh vừa có tài vừa có sắc, chắc cú có thể giới thiệu khả năng, xưng bá Kwai cũng là chuyện trong tầm tay thôi.”

“Tiểu Huy,” Lục Duyên nhìn bạn một lát, ngoắc ngón tay, “Lại đây.”

Trương Tiểu Huy mơ đại dương cảm thấy nguy hiểm: “Em, úi, em bỗng nhiên nhớ ra em còn chút việc.”

“Cậu có não không vậy,” Lục Duyên gập ngón tay lại, búng một phát không nặng không nhẹ vào trán Trương Tiểu Huy, “Khí chất này của ông đây mà có thể là dân Tiktok á hả?”

Trương Tiểu Huy che đầu: “Không, không, không, em sai rồi anh Duyên.”

Lục Duyên làm bộ muốn búng thêm phát nữa, chờ Trương Tiểu Huy nhắm mắt lại, hắn giơ tay nhẹ nhàng khoát lên vai cậu: “Được rồi, cảm ơn bởi đã chạy một chuyến, ngày mai cốt yếu tôi sẽ vẫn ở đây. Đồng chí họ muốn tới đây vào ngày mai thì——”

Trương Tiểu Huy đoán nửa câu sau của Lục Duyên muốn cái nói gì, trong đầu chạy qua tám câu, rút cuộc lại chẳng đoán ra.

Lục Duyên nói: “… Tôi liền ‘làm’ đồng minh họ.”

Tòa nhà này có mối quan hệ hàng xóm kỳ lạ. Mọi người đều trả trước một năm thuê nhà. Kết quả tự dưng lại nghe nói tiểu khu bị doanh nghiệp nào đó mua lại xây nhà máy, chủ nhà không nói một tiếng, cầm hết tiền thuê nhà và khoản bồi thường rồi chạy mất.

thuở đầu chỉ cần vấn đề tiền thuê nhà, thế mà người được công ty kia phái tới đàm phán thái độ lại chẳng ra gì, nói chưa được nhị câu đã động tay động chân, tăng nhanh dì Trương ở lầu một ngã xuống đất phải nhập viện luôn.

Xung bỗng nhiên tranh chấp cứ như vậy mà thành.

cực khổ hơn bất cứ ai, nhưng người sống ở khu nhà cho thuê giá rẻ này chưa bao giờ thua.

Buổi biểu diễn đã định vào tối nay lại bị đẩy sang ngày mai, kế hoạch về nhà cất ghi-ta rồi đến quán bar bị phá hỏng. Hắn nằm thẳng cẳng trên giường định đánh một giấc. Để không chạm vào kiểu tóc, hắn phải giữ một sấp xỉ cách với tấm ván giường, cứ như vậy mà ngủ một đêm bứt rứt.

Sáng sớm hôm sau.

Không tương đương những nơi khác, sau khi khu bảy bị dỡ bỏ thì bao quanh đã không còn tiệm cơm nào, cho dù là buổi sáng, các quầy hàng lưu động bán bữa sáng cũng không ở đây phát lên kinh doanh. Toàn bộ khu bảy trông như là không chẳng có người.

Lục Duyên ngủ sớm dậy sớm, chưa đến sáu giờ đã dậy rửa mặt, bỏ nước vào ấm đun, trong lúc đợi nước sôi, lưng hắn dựa vào bếp, chợt nghĩ ra một giai điệu nào đó, ngón tay như có như không gõ lên phần gạch tráng men.

Tay còn lại thì đẩy cửa sổ cạnh người ra.

dù rằng môi trường không tuyệt, nhất là tiểu khu này của họ. Nhưng mà từ vị trí hiện tại vừa có thể nhìn thấy mặt trời mọc từ đường chân trời, ánh sáng nhuộm một nửa bầu trời thành một màu đỏ trong suốt.

Lục Duyên nhìn một lúc rồi thu ánh mắt về, vẫn là khu Hạ thành thôi, đống đổ nát thì vẫn cứ hoang tàn như thế… Ánh mắt hắn bỗng nhiên đụng phải một chiếc xe hơi.

Có một chiếc xe thể thao màu xám bạc đậu trước cổng vào đã bị dỡ bỏ của khu bảy, xe đã được cải tạo, đuôi xe được đổi thành trông cực kỳ chảnh chọe, trông cái đẳng cấp đó tương tự sắp bay lên trời luôn rồi vậy.

Đây là một chiếc xe không có khả năng hiện ra ở đây, trên đường phệ gần đây ngoài xe điện nhỏ xíu thì cũng chỉ có mấy con xe second-hand chạy qua chạy lại, tổng số chiếc xe này từ đèn pha tới đít xe đều biểu thị rõ bốn chữ ‘không hề ăn nhập’.

Hôm qua Trương Tiểu Huy có nói cái gì sẽ tới ấy nhỉ?

— “Ngày mai người của công ty phá dỡ có thể sẽ lại tới một chuyến.”

tới cũng sớm đấy, Lục Duyên nghĩ thầm.

Hầu hết cư dân trong tòa nhà này đều đi sớm về khuya, đủ mọi ngành nghề, làm gì cũng có.

Những người trong tòa nhà này về cơ bản gần như đã đi hết rồi.

Lục Duyên nhìn lướt qua lần cuối, vững chắc rằng chiếc này là chiếc duy nhất đậu ở đây, không có xe nâng phệ phía sau, không thể gây nên uy hiếp gì. Hắn khẽ ngâm nga một giai điệu, tầm mắt thay đổi, nhìn chằm chằm vào khí nóng bốc ra từ cái nồi, ngón tay gõ lên gạch men lành lạnh trên kệ bếp.

Lục Duyên gõ tay vào phần gạch men, gõ đến mức cảm hứng ập đến, tay cũng hơi ngứa, mang đồng đội ghi-ta đang treo trên tường xuống.

Nơi hắn sống là một căn phòng nhỏ tuổi, gần đúng nhì mươi mét vuông, đống đồ sử dụng trong nhà cũng được tống một chỗ một cách lạ đời.

đa số không gian trong hai mươi mét vuông này cần dùng để đặt nhạc cụ, mấy cây ghi-ta, bọn điện tử chẳng biết đã mua được ở cái chợ đồ cũ nào, cùng với mấy cái đĩa nhạc CD đủ mọi kiểu dáng.

Ca sĩ chính của ban nhạc, Lục Duyên – người đang đun nước sôi ôm cây ghi-ta, cắm điện, lướt trên dây bè bạn một lượt từ trên xuống dưới.

Lướt thêm lần nữa, cất giọng ngân nga.

Hắn không để ý chiếc xe trông như sắp bay lên trời ở tầng dưới, xe đã tắt máy, nửa phút sau cửa xe được mở ra.

Một người bước xuống từ trên xe.

Người nọ tay đeo đồng biển, trên người mặc chiếc áo sơ mi được chế tác tỉ mỉ, trên mặt đồng đại dương chạm rỗng còn nạm một vòng vàng, cổ tay áo được cuộn lên một cách tùy ý, để lộ một phần cổ tay. Trên ống tay áo gấp lên có dính vết bẩn không rõ, một mảng ốm màu be nổi rõ trên nền áo sơ mi đen.

“Lão đại, anh thật sự muốn đi vào đấy à”, cửa sổ xe hạ xuống, một cái đầu nổi lên từ ghế tài xế, chủ nhân của cái đầu nhuộm màu đỏ đã mắt. Tóc đỏ nhìn trái ngó phải, thổn thức nói, “Chắc em là người trước tiên quay lại khu này, đây là chỗ cho người ở vững, tòa nhà nguy nan này, ôi chao, trông nó cũng sắp sụp luôn rồi.”

Trước mặt là một nửa cổng vòm, đã sập.

Phòng bảo vệ, đã đập.

con đường dưới chân cũng chẳng được mấy bước cân đối.

Tóm lại chỗ nào chỗ nấy đều bị phá dỡ hết rồi.

……….

Người nọ bước ra khỏi xe liếc nhìn bao quanh, đâu có quá đáng như tóc đỏ nói chứ, anh thậm chí còn chẳng có xúc cảm gì.

Tuy vậy thoạt nhìn tâm tình cũng không được giỏi cho lắm. Anh lấy ra một bao thuốc lá, cúi đầu xuống, trực tiếp sử dụng miệng cắn một điếu, nhưng rất rõ ràng, sự cáu kỉnh này không liên quan gì tới đống đổ nát trước mặt.

“Lửa.” Tiêu Hành vừa cắn điếu thuốc vừa nói.

Tóc đỏ hiểu ngay, lạch cạch một tiếng bật lửa lên, nhì tay cầm bật lửa thò ra ngoài cửa xe: “Đây!”

Tiêu Hành cúi xuống, châm điếu thuốc.

Khói thuốc lượn lờ bay lên trước mặt tóc đỏ.

Tóc đỏ châm thuốc chấm dứt, ném bật lửa sang ghế phó lái, nhị tay đặt lại lên vô-lăng, gã sờ vài cái tương đương sờ ngực phụ nữ: “Cái xe này của anh đúng tốt, giấc mơ sau cuối của đại trượng phu, mẹ nó lái quá sướng luôn! Lão đại, em có thể lượn hai vòng quanh đây không?”

“Trạch Trang Chí.”

Thật bất ngờ, người tóc đỏ nghe thấy tên mình: “Hả?”

Tiêu Hành lại nói: “Lăn.”

Trạch Trang Chí: “…”

“Lăn đi tìm xem có shop nào gần đây không,” Tiêu Hành đem điếu thuốc ra, bước ra ngoài nhị bước, nói thêm, “Sau đó mua hộp sữa bột Thoát Mẫn rồi lại lượn về đây.”

“Đại ca à, anh thủ thỉ đừng có nói nửa chừng vậy chứ.” Trạch Trang Chí vỗ ngực.

Tiêu Hành bước tới chỗ cái cổng còn một nửa dưới lầu, tòa nhà này không biết chung cục là có kết cấu như nào nhưng cứ như có người từng ẩu đả ngay chỗ cổng vào vậy, cửa ra vào đều vẹo vọ, vừa đẩy đã mở.

Anh mở tay ra, trong lòng bàn tay là một tờ giấy, trên giấy có ghi: Phòng 601, số 6, công ty 3, tiểu khu Hài Hòa.

“Lão đại, nãy anh nói là sữa bột gì đấy nhở?” Trạch Trang Chí lái xe đi được năm trăm mét lại phát âm cho Tiêu Hành, “Thác Mễ? Là hàng ngoại nhập à?”

“Thoát Mẫn, mẫn trong mẫn cảm, dị ứng ấy.” Tiêu Hành dập điếu thuốc vẫn còn phân nửa chưa cháy.

“Đệt,” Trạch Trang Chí đạp chân ga, “Thằng cu kia uống sữa bột bình thường còn thêm thể bị mẫn cảm cơ à, làm sao em biết được sữa bột thôi nhưng mà còn phải chu đáo nhiều vậy. Anh mới chăm thằng nhóc đó mấy ngày thôi mà đã hiểu nhiều thế…”

Tiêu Hành cúp máy.

Giọng nói ồn ào của Trạch Trang Chí mất tích bên tai, mà loài người không trở nên yên tĩnh hơn, vì cùng lúc đó, một tiếng đàn truyền xuống từ lầu trên, hiệu ứng âm thanh méo mó nghe có vẻ rất mãnh liệt, sức mạnh xuyên thấu mạnh mẽ và chân thật, hùng hổ chém đôi không khí.

cộng đồng ghi-ta điện.

chỉ nên thực lực và trang bị tổng hợp không cân xứng, bè phái lắp ba lắp bắp, như âm thanh ma thuật, còn trộn lẫn tạp âm, ngón tay cần dùng lực không bình ổn thành ra âm thanh gảy ra sai bét. Nếu như chơi ghi-ta có phân cấp bậc, cái người đang chơi bè cánh kia có thể bị loại ngay từ vòng gửi xe.

đàn thế này cũng quá nát rồi.

Hành lang hẹp được bao phủ quảng cáo nhỏ dại, có cả những hình vẽ lung tung được vẽ bằng sơn phun đỏ, cái loại thô bỉ duy nhất chỉ Hạ thành thế hệ có chính là những vệt nứt âm thầm trên các bờ tường.

Trong khi còn tiếp tiếng anh em gây sát thương càng lúc càng mạnh kia.

Tiêu Hành lên đến tầng 6, tiếng đồng minh nát bét đến mức phạm quy cách anh rất gần, bức tường cách trở như là không sống sót.

Tiếng đồng minh bỗng chuyển thành một chuỗi âm liên tiếp, chắc là để khoe khoang kỹ thuật, nhưng mà cũng không xuất xắc hơn được chút nào.

“…”

Tiếng bè đảng xong lại nhì nhịp, Tiêu Hành nghe được tiếng hát ngâm nga không rõ ràng.

Giọng nam.

Âm sắc không tệ, giai điệu chính xác, tốt hơn nhiều phân tích ghi-ta.

Lục Duyên nhắm mắt say sưa sau khi chơi đến giai điệu rốt cục, tận hưởng dư âm còn văng vẳng bên tai, say sưa sấp xỉ ba giây thế hệ lại mở mắt ra.

Hắn nhẹ nhàng lắc cổ tay trái, biến thành một vài ghi chú trên phiên bản nhạc viết tay, sau đó treo cây tập thể lại, đổ nước sôi vào bát mì ăn liền, thuận tay cầm cái bát đè lên.

Hắn nhìn bạn dạng nhạc đã bị thay đổi hầu như một lát, định rước một cái tên, mang một cây bút viết nhị từ trên đầu: Bay lượn.

Không đúng cảm giác.

Gạch bỏ.

Lại viết: Bay đi thiếu niên.

…?

Cũng không ổn lắm, định chọc cười chắc.

Dẹp.

Lần lượt bỏ phí tứ năm cái tên, sau cuối trên đầu trang giấy chỉ có ba chữ đường hoàng tùy ý phệ đùng: Chưa nghĩ ra.

Hắn tự sướng mảnh giấy gửi cho Lý Chấn.

Đề phòng Lý Chấn không thấy được tin trước tiên, Lục Duyên lại lựa hơn chục biểu cảm trong bộ sưu tập đặc trưng cảm xúc rồi cùng gửi đi, kiểu quấy rối này đúng là vừa tiện lợi vừa tiện dụng.

“Lục Duyên! Ông nội cậu!” dế yêu Lý Chấn đến rất nhanh.

Lục Duyên nói: “Đừng lúc nào cũng thân thiết hỏi thăm ông nội tôi thế, ông nội tôi rất tốt, thân thể khỏe khoắn ăn ngon ngủ xuất xắc.”

Đọc ngay truyện ngôn tình lấy chồng bạc tỷ

“…” Lý Chấn hỏng mất thôi, “Bây giờ mới là mấy giờ hả, tôi đang ngủ mà bị đằng ấy chọc cho tỉnh rồi đó!”

“Cậu xem ca khúc thế hệ chưa.”

Lý Chấn vừa sụp đổ vừa tò mò: “Cậu đợi chút, hiện nay tôi xem.”

Cái này không xem thì hay, vừa xem liền muốn phát khùng.

“Cái quái gì đây, đằng ấy viết toàn là cái đếch… Đã nói với bạn bao nhiêu lần rồi cái kiểu viết như ma của bạn không ai gọi gọi nổi đâu, có thể viết cho đẹp chút không, mẹ nó tôi xem chỉ nhìn rõ được cái tên thôi á!” Tiếng Lý Chấn nói càng lúc càng vang, nếu cứ cố gắng lên nữa chắc có thể đi hát nốt cao được luôn, “Lại còn tên là Chưa nghĩ ra!”

Lục Duyên sờ sờ cổ: “Xem không đọc à, vậy tôi chơi một lần cho cậu nghe?”

Lý Chấn chết lặng.

Thành thật mà nói, trình độ sáng tác của Lục Duyên rất được, giữa loại cần cù và loại có kỹ năng, hắn tốt đối là loại thứ ba — vừa có thiên phú vừa không xong xuôi nỗ lực. Là ca sĩ chính, hắn tất nhiêntuy nhiên hát tốt hơn bất cứ ai. Không phải vô cớ mà ban nhạc của họ có thể xưng bá khu này, được người ta khuyến mãi ngoại hiệu ‘ Ban nhạc ma vương ‘ . Chỉ với mỗi lần Lục Duyên đều gửi cho anh mấy cái bạn dạng nháp không ai hiểu nổi, phiên bản nháp thô thiển tới nỗi, không nghe hắn chơi thì cơ bản không thể gọi được… nhưng hắn chơi bạn hữu, thực sự cực kì khó nghe luôn ấy.

Coi thêm: truyện đam mỹ h

Lý Chấn toàn thể tươi tỉnh, không còn sót lại chút bi thiết ngủ nào.

“Nãy tôi chưa tỉnh ngủ,” Lý Chấn giải thích, “Duyên nhi, tôi thấy điệu nhạc này của đằng ấy tuy rằng trông thì rất khó hiểu nhưng mà thật ra lại không phải thế, là bởi khi nãy tôi không sử dụng tâm để cảm thụ thôi.”

Lục Duyên: “Vậy cậu cảm thụ đi.”

Lý Chấn: “Được rồi, tôi cảm thụ lại.”

Sau khi đặt di động xuống Lục Duyên nhấc tờ giấy lên, dán trên mặt tủ lạnh, đang định mở bát mì thì chợt sực cảm nhận cái bát hắn dùng để úp mì là đồ mấy bữa trước mượn nhà bên cạnh.

Người sống bên cạnh là một người phụ nữ riêng lẻ, tóc dài, chuyển tới đây chưa được nửa năm, đến tên là gì Lục Duyên cũng chẳng biết. Thông thường cô ta không nói nhiều, ban ngày chẳng biết đi từ lúc nào, tối thì còn về muộn hơn cả hắn, cơ bản là chẳng bao giờ thấy mặt.

Lục Duyên định sẽ trả lại cái bát trước, miễn cho quay qua quay lại lại quên mất, trước khi ra khỏi cửa hắn tiện tay nhặt mấy quả quýt trong đĩa trái cây cất vào trong bát, sau đó kéo cửa ra—

Ở tòa nhà đổ nát này của bằng hữu họ.

Ở trong hành lang hẹp trên tầng sáu.

Ở đây, ngay lúc này, có một người đàn ông trông vô cùng đáng nghi đang đứng đó.

Tác giả có lời muốn nói: Lục Duyên đúng là chịu thua luôn!

Chúc bạn đọc truyện đam mỹ sủng vui vẻ

Leave A Reply

Your email address will not be published.