Đọc truyện tiên hiệp “Vô Thượng Sát Thần”

0

Vô Thượng Sát Thần – Chương 3: vô tận Chiến Điển

Chiến Kỹ Các, hậu nhân Tiêu gia thức tỉnh Chiến Hồn đều có thể đi vào, tuy nhiên chiến kỹ bên trong đều cực kì bình thường, tuyệt học chân chính đương nhiên không thể nào để ở đây.

Huống chi rước tu vi Chiến Linh hậu kỳ của Tiêu Phàm cũng chỉ có thể quan sát một chút chiến kỹ bí tịch phổ thông nhưng thôi.

“Xin chào Đại Trưởng Lão.” bên ngoài Chiến Kỹ Các, tại cửa ra vào có một lão giả tóc trắng đang ngồi xem một quyển sách tới nhập thần, người Tiêu gia tiến vào Chiến Kỹ Các đều cung kính chào hỏi hắn.

Tiêu Phàm đi đến cửa chỉ muốn mày mò một chút nhưng lão giả tóc trắng lại trực tiếp ném cho Tiêu Phàm một tấm thẻ bài bằng gỗ, nói: “Ngươi có thể chọn ba loại chiến kỹ rồi mang ra đây đăng ký.”

“Đa tạ Đại Trưởng Lão.” Tiêu Phàm hơi hơi thi lễ, thu nạp tấm bảng gỗ đi vào Chiến Kỹ Các.

Chiến Kỹ Các có ba tầng phàm nhân tu tiên, Tiêu Phàm rất không thể tinh được phát hiện tàng thư ở Tiêu gia đúng là không ít, tầng thứ nhất có ba hàng giá sách, mỗi một hàng đều có tới mấy trăm phiên bản thư tịch.

gọi lướt qua vài bạn dạng thư tịch liền trực tiếp đặt xuống, bất đắc dĩ lắc đầu:

“Những thứ này đều không phải Chiến Kỹ a, vững Chiến Kỹ đặt ở tầng hai.”

Thư tịch ở tầng nhì Chiến Kỹ Các không nhiều, cũng chỉ có chừng một trăm quyển, Tiêu Phàm Hồn Lực đảo qua rút cục rơi vào một quyển Chiến Kỹ nhị Phẩm tên Mê Tung Bộ.

“Mê Tung Bộ, Chiến Kỹ Thân Pháp nhì Phẩm, toàn bộ chia làm bốn trọng, luyện tới đỉnh phong, Quỷ hình ảnh Mê Tung…” Tiêu Phàm mở ra thư tịch, trong miệng thì thầm vài câu.

Đối với chiến kỹ hắn cũng biết một chút, công pháp ngoại trừ tạo thành Cửu Phẩm còn chia thành các loại công pháp như: công kích, phòng ngự, trị liệu, thân pháp. Mê Tung Bộ này chính là một loại Chiến Kỹ về thân pháp, hai Phẩm mặc dù không quá mạnh nhưng chiến kỹ trị liệu cùng chiến kỹ thân pháp đều là thập phần thưa thớt, cho nên quyển nhì Phẩm Mê Tung Bộ này cũng coi như hiếm thấy.

Tham khảo thêm các loại truyện sắc

“Chọn nó vậy, Thân Pháp Chiến Kỹ đối chiếu Phòng Ngự Chiến kỹ lưỡng thêm khó có được, tiếp theo lại chọn một bộ Chiến Kỹ Công Kích và một bộ Chiến Kỹ Phòng Ngự vậy. Còn Chiến Kỹ Trị Liệu xem chừng cả tòa Tiêu Thành này cũng chẳn có.” Tiêu Phàm lặng lẽ trầm bốn gấp rút lật xem bí tịch, hắn đem hầu như nội dung Mê Tung Bộ ghi nhớ vào trong đầu.

Cũng có lẽ là vì quá mức chăm nom nên bất tri bất giác đã khởi động U Linh Chiến Hồn, sau một nén nhang Tiêu Phàm chợt tỉnh lại, dưới chân vừa động ngay lập tức tại chỗ đánh dấu một đạo tàn ảnh, trong nháy mắt sinh ra ở một nơi khác, Hồn Lực trong người lập tức tiêu hao một phần ba.

Tiêu Phàm ngốc trệ tại chỗ, lắp bắp nói: “Không thể nào, đã luyện tới đệ tư trọng?”

Cũng khó trách hắn lo lắng như vậy, tu luyện hai Phẩm Chiến Kỹ đối với những cường giả nhưng mà nói thì rất dễ dàng, nhưng hắn chỉ cần Chiến Linh hậu kỳ, tu luyện nhị Phẩm Chiến Kỹ nhất định sẽ có chút khó khăn.

nhưng lúc này mới qua bao lâu? Hắn lại lấy Chiến Kỹ nhì Phẩm: Mê Tung Bộ luyện tới đệ tứ trọng, nếu như không phải chính hắn vừa mới thi triển thì hắn còn tưởng bản thân mình đang nằm mơ.

“Chẳng lẽ ta chính là kỳ tài võ học trong truyền thuyết? Chạm mặt qua một lần liền nhớ, vô sự tự thông?” Tiêu Phàm trong lòng có chút tự luyến, mắt lộ ra tinh quang nói: “Thử lại thử một lần nữa.” Coi thêm truyện đam mỹ 

Tiêu Phàm lại chọn lựa một loại Chiến Kỹ Công Kích Nhất Phẩm: Tam Trọng Lãng, Tam Trọng Lãng có Tam Trọng, luyện đến tầng thứ ba liền có uy thế như sóng đại dương.

mà thời gian lần này lại vô cùng nhắn, chỉ vẻn vẹn không tới nửa chén trà bé bỏng nhưng hắn đã tu luyện tới tầng thứ ba, mỗi một chi tiết đều được hắn xem xết cực kì kỹ càng, thậm chí chi tiết một chút lĩnh ngộ thế hệ.

dù rằng hắn đã có phỏng đoán mà vẫn bị chấn kinh như cũ, ánh mắt hắn lại quét về các Chiến Kỹ khác trên giá sách, trầm ngâm nói: “Ở đây có hơn một trăm bộ chiến kỹ, ta hiện tại không có thời gian luyện thành khái quát, đầu tiên ghi nhớ nội dung sau đó ra ngoài từ tốn luyện vậy.”

“Phá Lãng Thủ, Thanh Phong Đao Quyết, Phi Hồng Thất Kiếm, rubi Chỉ…”

Hơn một trăm loại chiến kỹ, quyền pháp có chừng 50 loại vật trong tay, kiếm pháp cùng đao pháp có nhiều hơn 20 loại, thối pháp cùng chưởng pháp cũng có 7 ~8 loại, ít nhất chính là chỉ pháp, chỉ có 4 loại.

Phá Lãng Thủ, bàn tay nhất định phải cương nhu dung hòa thế hệ có thể đạt tới cảnh giới mang nhu thắng cương, Thanh Phong Đao Quyết hưởng thụ rất cao đối với lực lượng cùng thân pháp. Chỉ có năm chiêu thế mà mỗi một chiêu đều cần có lực lượng bá đạo cùng thân pháp nhẹ nhàng phối hợp, Phi Hồng Thất Kiếm yêu cầu bản thân phải có tốc độ cực cao bằng không chính yếu không thể thi triển ra được uy lực…

Tiêu Phàm nhớ kỹ những chiến kỹ này trong lòng lại càng chờ mong, nhưng nữa ngày sau đó hắn cũng chỉ chọn được thêm mười bạn dạng chiến kỹ nữa mà thôi.

“Vô Tận Chiến Điển?” Ánh mắt Tiêu Phàm rơi vào một bản bí tịch cực kì cũ nát ở chỗ thấp nhất trên giá sách.

Mở ra xem, Tiêu Phàm nhíu mày, bí tịch này không có chia sẻ cái gì, chỉ có diễn giả chiêu thức, nhìn qua cực kỳ tiện lợi, nếu như không phải danh tự tương đối bá khí thì Tiêu Phàm cũng không thèm nhìn một cái.

“A?” Tiêu Phàm mém chút kêu lên thành tiếng, vào lúc ánh mắt của hắn nhìn vào vô vàn Chiến Điển liền phát hiện một điều quỷ dị, tranh minh hoạ

như là sống lại, những bức tranh như như đang diễn luyện trong mắt hắn.

Tiêu Phàm lắc lắc cái đầu, tưởng mình xem nhiều chiến kỹ quá nên bị mờ mắt, thầm nghĩ: “Chiến kỹ này khẳng định không dễ dàng, muốn lấy ra ngoài xem ra có chút làm phiền, vạn nhất không được vậy phải nghĩ biện pháp sao chép lại.”

Hắn lên tầng ba nhìn một chút cũng không còn thấy thứ gì lôi cuốn nữa liền cầm bí tịch vô vàn Chiến Điển đi tới chỗ Đại Trưởng Lão để đăng ký.

“Vô Tận Chiến Điển? Ngươi chọn bạn dạng chiến kỹ này?” Đại Trưởng Lão nhíu mày, “Vô Tận Chiến Điển này nhiều năm như vậy đều bị phủ đầy bụi bặm ngươi lẽ nào không hoài nghi ư? Người khác không cách nào tu luyện, ngươi cảm thấy ngươi có thể sao? Ta cho ngươi một cơ hội nữa vào chọn lại ba quyển bí tịch khác, tránh làm lãng phí thời gian tu luyện của ngươi.”

Tiêu Phàm biết rõ Đại Trưởng Lão đấu la đại lục có thiện ý, cung kính thi lễ, ngữ khí thập phần kiên quyết nói: “Đại Trưởng Lão, ta muốn chọn bạn dạng bí tịch này!”

Đại Trưởng Lão nhìn thấy Tiêu Phàm tự tin như vậy, lại lắc lắc đầu nói: “Nếu ngươi đã không nghe ta chỉ dẫn vậy ta cũng không còn gì để nói, phiên bản sách nát này không cần đăng ký, ngươi cầm đi đi.”

Tiêu Phàm sững sờ, chóng vánh nói: “Đa tạ Đại Trưởng Lão.”

Tiêu Phàm thu hồi vô tận Chiến Điển rời đi Chiến Kỹ Các, trong lòng nghi ngại không thôi, bất quá rất nhanh liền bị kích động bảo hộ.

Đại Trưởng Lão nhìn theo thân hình ảnh Tiêu Phàm đang bặt tăm, thở dài nói: ” Người tu luyện vô vàn Chiến Điển đến rút cuộc đều lấy mình luyện đến điên điên khùng khùng, ngươi cầm đi cũng được, tốt nhất là đừng trả lại.”

Tiêu Phàm thiên nhiên không biết kiên cường trong lòng của Đại Trưởng Lão, hắn đắc ý ôm vô biên Chiến Điển quay về trong sân liền bắt đầu điên cuồng tu luyện.

so với với chiến kỹ khác thì vô vàn Chiến Điển này xác thực quỷ dị hơn, trong một đêm hắn đều không phát âm, bất quá hắn cũng không phải không có thu hoạch được gì, hắn cảm thấy như gọi như không.

Nếu là chiến kỹ khác, hắn đã sớm thành thạo rồi, còn nếu không đọc, hắn cũng ngừng khoát mặc kệ, thời gian còn tiếp không đến một tháng, gia tộc niên hội sắp tới, đối với Tiêu Phàm nhưng nói điều trọng yếu nhất hiện tại là nâng cao thực lực lên.

Sáng sớm hôm sau, Tiêu Phàm mang theo một chuôi kiếm thép, sẵn sàng một chút lương khô, đem theo vô tận Chiến Điển hướng thâm sơn bên ngoài Tiêu Thành mà đi.

Đọc full link truyện vô thượng sát thần tại đây.

Leave A Reply

Your email address will not be published.